Thứ Ba, tháng 9 02, 2008

03/09/2008...Thủ Đức,Tp HCM!

...HẬU THI ĐH...

Như đã nói thì mình đang mang nợ,mà nợ 1 entry hoàn chỉnh....Bây h đang gõ bàn phím "cóc" "cóc" để trả nợ đây...Mà nói là trả nợ  nghe cho miễn cưỡng zậy thui chứ thật ra thì cũng muốn 1 cái entry hoàn chỉnh...

Dự định là sau khi đi thi Đại Học xong sẽ về nhà trau dồi văn chương (cái này là 1 trong những dự định đã bị đổ bể vì kết quả "đờ hờ" thật quá để thất vọng...Nếu con 9 thi Tốt nghiệp THPT là 1 bước tiến,là động lực thúc đẩy 1 bước thì con 4 ĐH là 3bước lùi ,là cú đẩy đẹp mắt xuống vực thẳm chán nản...

Ngày này,tháng trước là cái ngày chẳng được mong đợi tẹo nào...Cái ngày mà trong đầu tôi đã đoán trước là tội tệ lắm...Cái ngày mà nghe tin

"An àh,mày được có 11đ thi thôi"..."Có dự định gì không???"..."Có trường nào học không...kiếm nhanh nhanh không thôi "NÓ" lôi đầu đi NVQS"

Đóng cửa,tắt đèn...nằm suy nghĩ...

Rồi nhắn tin tới một số người mà tôi nghĩ họ sẽ chia sẻ cho tôi 1 phần nào đấy...Cũng có 1 số người trả lời lại...List mà tôi gửi tin nhắn tới có ai nhỉ???Liệt kê lại hình như có LinhLe,ChịTrâm,Thảo đù,Trung mèo,Trâm sến,LinhL,HuongMap...(một vài người nữa mà hem nhớ chính xác)

...Nội dung đại loại như là thông báo là mình đã rớt rồi,nếu có gặp thì đừng hỏi đến vấn đề này nha...Như vậy thui...

Lúc đấy tâm trạng cũng ổn,vì sức mình làm bài mình biết nên cũng trách gì nhiều...

Tuy nhiên có 1 vài người chia sẻ rất tình cảm...để an ủi,vực tôi dậy hay "Đừng có nghĩ đến việc dại dột gì đó"..."Chúa sẽ hướng cho con đường khác"..."Đừng nản chí"..."Thui cố năm sau vậy"..."Chờ mẹ Maria đén đi"...

Tâm trang lúc đó cũng khá hơn thiệt đó...Cám ơn nha!!!

Một vài người thì không có trả lời lại...Không biết sao hết,cũng không sao ...Cũng không nên đoán...vì dạo này sợ cái đoán lắm...Đoán thì mình cứ đinh ninh là chắc nó đúng rồi,mà sự thậtra sao thì không biết...

Những ngày sau đó còn tồi tệ hơn mình nghĩ...

Chắc nhiều người "lầm bầm" rằng chỉ có vậy thôi mà,Rớt đậu là chuyện bình thường có gì đâu mà nó làm quá,quan trọng hóa,phức tạp lẫn cường điệu hóa lên"...Chắc nó điên rồ lắm rồi...

Đúng rồi...Chắc là tự trách bản thân nhiều quá thôi...

Nghĩ rằng:...Mình đã phụ công sức lẫn vật chất của nhiều người...

+Phí phạm đi những lời câu nguyện của nhiều người...điển hình là của thấy cầu nguyện suốt,hay sr Thanh lúc khuyến khích mình bỏ qua môn văn vừa rồi mà nghĩ tới 2 môn sau...Lúc đó,đọc mà buồn thảm thiết...tin nhắn cũng rất tình cảm đấy

+Phí phạm những lời quan tâm của nhiều người...trong đó thấy có lỗi với papa nhiều...Với mình việc đối diện trực tiếp trả lời mấy câu hỏi của người quen đã khó rồi...mà papa quen biết nhiều người nữa nên tháy hổ thẹn thay...Tính viết cho papa 1 cái entry mà không dám,mà chắc papa cũng chẳng biết blog mình mà vào...

Rồi trong đám bạn có con Linh là thấy nó  quan tâm đến vấn đề của mình nữa...Động viên cũng nhiều mà khuyên cũng nhiều...Tài liệu đưa cũng nhiều,...thành tâm dữ lắm...nên tự mình buồn thêm vì kết quả của mình...

Thấy nó zậy nên tin tưởng nhiều...Chắc 1 phần vì cũng học trên 1 lớp....cái gìnói cũng dễ dàng,vì nó có kinh nghiêm thương trường...:D!....rất cám ơn m!!!

Và còn 1 vài người  nữa cũng khuyên nhủ với động viên mà tôi không nói ra...nhưng khi đọc tới đây,bạn nghĩ rằng tôi muốn nói tới bạn thì chắc chắn là bạn...

Cám ơn nhiều!

Nghĩ ra, việc đối diện với cái thất bại này cũng khó lắm chứ...

Cả nhà không ai biết là trong thời gian đó tâm trạng như thế nào cả...về nhà là chỉ được giam cầm trong phòng riêng,là tù binh của đêm khuya...với công việc khổ sai là "nghe nhạc" cho hết h...rồi đi ngủ ngày...

Chán nản thế đấy!

Sr Thanh cũng nói là:Mày làm j mà thất vọng zữ thế m,ko được cái này thì còn cái khác...

Mà tự đã như vậy rồi mún thay đổi khác cũng khó khăn...

Thử 1 lần nghĩ nếu như mình thất bại thì ai sẽ là người cảm thấy buồn hơn,thất vọng hơn người chỉ là người chứng kiến sự thất bại chứ không trải nghiệm???

...À mà cái này cũng tùy người chứ nhỉ?Đâu phải ai cũng giống ai....

Thất bại đồng nghĩa với việc bạn sẽ xuất hiện cùng với những cặp mắt nhìn bạn khác trước rồi đấy...với cặp môi dè bỉu,khinh khi...hay sự bới móc những cái nhỏ nhặt,cỏn con từ thuở nào rồi...tiếp theo là nghi ngờ sự thành công ở giai đoạn sau....

Phải vậy thôi...chắc chacnw vậy mà....

Cảm giác bị so sánh mà bạn ở thế dưới như thế nào nhỉ???

Dù vậy vẫn chưa bị so sánh đến mức quá đáng nên phải dẹp bỏ cái dự định trong đầu" Ai cũng giống nhau thì thế giới này chỉ có 1 loại...Nếu vậy thì sao không đào tạo 1 người như nó đi...hay là Nếu vậy thì đặt tên là Hoàng Xuân An làm gì,đặt tên "xyz" như nó đi cho rồi"...

Đáng buồn thật mà vì đến h dư âm đó vẫn còn và nó vẫn đang  tiếp diễn...

Giống như 1 người bị đuối trong 1 khắc được cứu sống,sau này thấy nước chắc chắn sẽ sợ vô cùng...

Và tôi cũng vậy,1 thời gian sau đó sợ đọc báo về vấn để tuyển sinh,chọn trường hay bài thi...ect...ect..

Tuy vậy,bây h nó khá hơn rồi vì còn có 1 số bạn,có thể quên đi cảm giác 1 chút nào đó...

Có thể nói khá hơn nhiều...từ từ rồi dần quên đi...không thể ngủ mãi với cái thất bại đó được phải tự mình đứng dậy và đi tiếp thôi...Chẳng ai dư hơi rảnh sức đỡ nâng mình hoài được...

Vậy nên bây h tôi phải đứng lên...

Cứ buồn và thất vọng thì cũng chẳng làm được gì sất...!!!

..........:::Dự tính 1 cái entry dài không chỉ có bấy nhiêu:::............

Những việc trong suy nghĩ hầu như vắt kiệt sức lực mình rồi...

Việc chọn con đường mới cũng khó khăn...Mà đã chọn rồi quyết không thay đổi...cố gắng theo đến cuối đoạn đường mà cán đích thôi...

Việc này cũng như để chứng minh là mình không nên để người khác nhìn nhận mình như thế nữa...Muốn có cái nhìn khác chứ...

Tuy vậy,nói là thế chứ làm thì biết là hơi bị hóc đấy...

Chẳng có con đường nào trải thảm đỏ và hoa hồng cả,đầy rẫy sỏi đá và chông gai...Thế chứ cứ cố gắng mà không từ bỏ thì cũng tốt chứ nhỉ?...Hi vọng là làm được...

Nói đến con đường lại nhớ đến con đường hồi xưa bước qua...Hồi đó rất nghiệp dư...nhưng bây h thì...chưa muốn lên chuyên nghiệp...Không muốn đi lại con đường đó đâu...Đường đó tự thấy  chưa đủ phương tiện để lưu hành qua...đường đấy chật chội,đông đúc rồi...mà tôi thì không thích chen chân mệt mỏi...vào chốn chật hẹp ccũng chẳng được chào đón...nên dừng lại vậy....!!!!

Câu này cho bạn đấy:Có lẽ bạn chưa hiểu con đường này lắm đâu...Nhưng bạn nhận xét về nó và người lưu hành như tôi...thực sự làm tôi cảm thấy đau đấy...Nếu tôi nói điều này ra chắc hản sẽ nhận được lời xin lỗi thôi...

Không phải là muốn nhắc đến vấn đề này mà dạo này tự nhiên có nhiều hướng khơi gợi lại...Cũng làm tiêu hao khá nhiều time để suy  nghĩ đấy...đau đầu cho cả mấy người...

Nói như thế này chắc chỉ 1 vài người hiểu...

Có vẻ như chuyện này tôi mới hiểu được thôi,không lâu...mà có vẻ nó đã được giải quyết xong.

Ngày mai mặt trời lại mọc ở hướng đông...và mình vẫn phải chào đón nó thôi!....

Kết thúc!

2 comments:

Blogger Template by Clairvo