
Vẫn theo lối sống cũ chưa dứt,sáng nay thức thâu-nửa đêm...Sáng dậy thấy lòng vui phơi phới...20/11/2008...
Nhớ mấy năm còn bé xíu,đến ngày này là chuẩn bị xong xuôi quà cáp,gói ghém mắc cười chết...Năm nay già rồi...ngừng vụ việc quà cáp lại...
Sáng sớm bị đánh thức bởi 1 đám lóc chóc,ý a ý ới gọi cô ơi cô à...là tự nhiên thấy vui ,thấy có không khí.Hít hà,hít hà hưởng cái không khí đó 1 xíu rồi vùi chăn ngủ tiếp ... vùi chăn không phải vì lạnh mà vì nắng chiếu xuyên qua cửa,đến chỗ đang zZz...zZz...
Ngày này đặc biệt,tại vì là ngày của đại gia đình,từ trên xuống dưới...papa,mama,anh...(đến thằng út là dừng,hehe) toàn theo nghề nhà giáo...(hay cũng từng theo nghề này 1 thời gian)...đó là chưa kể "bà" cô,ông "cậu","bà" dì...nữa
Già rồi mà vẫn còn ham hố như mấy đứa nhóc,chờ papa mama về mang quà về ngồi bóc,xong rồi cười khằng khặc,sặc sụa...Thấy mấy em tặng quà rất là con nít (cô giáo mà tặng gấu bông,anh trai mà tặng gấu móc gắn chìa khóa,papa mà tặng toàn Enchantuer là sao trời???)...
Nhưng mà anh mày đây cũng kiếm được vài thứ có giá trị để xài dùm...!-
Tạm hiểu và phiên dịch nghĩa dùm cho mấy em là :
-Mấy em nó còn nhỏ,nó thích cái gì nó tặng cái đó .Nó thích là được ah`...!
...
Những năm tháng cuộc đời thật ngắn ngủi...
18 năm,có nhiều lúc vui ngập mặt,nhiều khi buồn tối mắt,niềm vui và cả nỗi buồn đều nếm đủ cả...
"Thầy cô" yêu nghề và yêu mấy đứa trẻ.Cái cảm giác của mình vui hôm nay,không hẳn chỉ là niềm vui của ngày nghỉ...mà vui trên niềm vui của mọi người .Niềm vui được trở lại trong lòng mà 15 năm qua mẹ tiếc nuối...Cái ngày này,thấy ai cũng vui cả...
Trước đây con thường nghĩ,làm nghề nhà giáo chán chết,làm nghề này hèn chi nhà mình không giàu không khá nổi...Con ham tiền,ham giàu và đứng núi này trông núi nọ hay so sánh với nhà người khác nên vẫn thường suy nghĩ tại sao con không xuất thân trong 1 gia đình kỹ thuật hay kinh doanh đại loại mấy ngành mà sản xuất ra nhiều tiền,thật nhiều tiền...Nhưng bây h,nghĩ lại mình lại xuất thân trong 1 nghề truyền thống này là CŨNG thật sự là cao quý,có nét riêng...Nếu như sau này con có thành "Bill-An" hay "An-Bush" thì chắc chắn là lý lich cũng đề là "xuất thân trong 1 gian đình trí thức"...
Tiền bạc là vật chất,chóng qua và lạnh lùng...Không như nghề này,ấm và mát....còn mãi ...Dạy cấp 1 là quan trọng nhất rồi,ít ra cũng hình thành cho tụi nó cái nền của nhân bản!...
Con khoái cái từ về già được gọi là Ông Giáo,Bà Giáo...như Ông,Bà Ngoại...
Đã có lúc bị vùi dập,có lúc lại ngẩng cao đầu...Vì cuộc sống,hoàn cảnh và vì con trẻ mà sự nghiệp đành gác lại...Con cũng thấy tiếc vì điều này...
Mẹ hay lật lại những câu chuyện ngày xưa khi còn đi dạy...Mẹ hay nhắc,đứa này,đứa nọ hồi xưa mẹ từng dạy...
Papa thì ít nói nên cũng không nhắc nhiều nhưng thâm niên vài ba,bốn chục năm thì cũng không phải ít...Vả lại,làm hiệu phó thì cũng mấy ai nhớ đâu chứ...
Con tự thấy tiếc vì những học trò quên đi cái ngày xưa...
Học trò bây h không giống hồi xưa,không học nhiều...Hôm nay bị thức tỉnh bởi cô Sử-chưa bao h nói chuyện cả...Cô nói là,dạy học bây h nản,tụi nó chỉ chờ hết giờ,học hành mà lớp mười mấy đứa kém,bị 1 2 điểm còn cười hề hề,zô lớp chạy toán loạn.Hết tiết mình cũng mừng...Mà không phải là thiểu số,mà là đa số...
Dạy mà ngày này qua ngày khác thì....giống như cô muốn là Bỏ nghề!
Hôm nay về thăm lại trường xưa...Khoái nhất là câu
-"DẠo này lớn,đẹp trai quá ta,nhận không ta...Cho cô ngắm xíu coi..."
Về nhà mẹ nói:Mày đi tay không lên trường à?Học trò gì bố xiên bố láo......
-Người ta cần tấm lòng mẹ ơi...May mà còn về chứ có mấy người rảnh hơi cũng có về đâu???
Nhớ cái lúc chả biết thi cái gì.Má kêu m chữ cũng ổn,hát ổn...mà cấp 1 thì thiếu thầy nữa...Hợp đó...Hay là theo ngành này ?
-Thôi má ơi...Nhà mình bao nhiêu người rồi...Phải chấm dứt ngay,cứ như vậy thì không khá nổi...Phải mở lối đi riêng.Dạy chơi chơi thì được,1 hay 2 tháng chứ con theo cả đời thì không cam nổi...Khoái con nít thì cũng khoái mà bắt theo nghề này mãi thì...chết!
Cấp 3 thì không về...Không phải vì không có kỉ niệm ở trong đấy...mà không muốn gợi nhớ lại cái cảm giác bất thỏa mãn khi ở trong trường...1 phần là vì mình cũng dốt,không nổi bật...trước mắt thầy cô thì mình là con số 0.
Nhưng,cũng chả sao?Thầy cô hầu hết đối với mình không ấn tượng...Chỉ 1 vài ,cũng 1 vài người là mình thấy tiếc khi không về thăm hỏi thôi...Hết!Chỉ 1 vài thôi...
Tuy không nề phục,không thích nhưng vẫn còn 1 chút gì gọi là tôn trọng...
A`h! Hôm nay cũng về họp lớp...kaka...vẫn điên loạn như xưa...Cũng vui,cứ gặp đông đủ tám là thấy vui rồi...Bởi zậy,lâu lâu hay rủ đi "Uống cafe" chơi,cho khỏi nhạt cái tình bạn!:D
Nguyện xin Chúa...Những gì trong con,Chúa đã biết cả rồi...vậy con khỏi nói ra...:D
Hinh di hop lop thieu 1 vai ban mau me...


3 comments: