Dành 1 ít đất công cộng này cho entry...
Hôm nay Gia Quan KiTo giáo rồi-1 nghi thức đánh dấu sự trưởng thành của những thanh niên,thiếu nữ...
...Đây là 1 nghi thức tự nguyện,con có thực sự muốn lãnh nhận không?Và sau đó con có tiếp tục theo học Giáo Lý nữa không?
_Như lời Cha nói thì đây thực sự là sự tự nguyện,không chỉ đánh dấu sự trưởng thành về Giáo Lý,đạo đức và cả về đường đời,lối sống nữa.Nhưng mấy sr-nhà dòng lại quan trọng việc tiếp tục theo học các lớp Giáo Lý tiếp theo...Đường lối của sr thật cổ hủ và lạc hậu...
...Con không học Giáo Lý nhưng cũng tham gia các hội đoàn thuộc nhà dòng,giáo xứ và ở đó cũng dạy nhân bản mà sr?
Không!Học Giáo Lý khác chứ...(ý sr đại loại như là học Giáo lý là bắt buộc vậy)
Mà mình đã hứa là sẽ theo học rồi thì sẽ không bỏ...Đã hứa rồi phải làm thôi.Trước đây và bây h cũng thế mình ít khi hứa suông...có chăng là do không làm được,chứ không phải là không muốn làm,và cái không làm được ấy tự mình cũng để bụng,ray rứt lắm lắm...
Vậy là đã Gia Quan rồi...
Hôm nay đi lễ mà hồi hộp,căng thẳng...Dù cho Thánh Lễ hôm nay không long trọng như Thánh Lễ hồi Thêm Sức hay Thánh Thể nhưng cũng cảm thấy 1 cái gì đó khác,không khí khác,...cũng rập khuôn nghi thức nhưng hôm nay khác...
Nhớ lúc sáng vội vã chui vào khuôn viên nhà thờ,thấy Hương mập hỏi nó
_Ủa sao không lấy cravate dùm tao à?
_Hết rồi,nói sr mà sr kêu hết rồi...
Sr Thanh,con không có cravate,chắc lấy cravate của Ca đoàn đeo quá...
_Sao không có,nhà bố có đầy mà không có...
Mà không có đồng phục...
_Vậy gặp sr Mai
lát sau gặp sr Mai...
Ai đó hỏi sao hết cravate rồi hả...và...
Sr Mai với 1 dáng vả bận rộn,vẫn khuôn phục thuộc khuôn phép nhà dòng,vẫn với cặp kính nhưng hôm nay che dấu vẻ bực bội cùng với ngón trỏ ngoe nguẩy,lạnh lùng..."Đến trễ thì không có" rồi vội vã bước chân qua..
Thực tình lúc đó thì thấy mát mát,bởi vì bị dội mấy gáo nước lạnh mà...
-Vậy thôi khỏi cần,con lấy cravate Ca đoàn đeo...
Lát sau cũng có thôi...mà bực cái kiểu của sr...Từ đầu đã không đồng ý phương thức làm việc của sr rồi,rườm rà tốn thời gian....
Cái kiểu nói bâng quơ với người khác rằng:Tại vì mấy đứa này không có trong danh sách được Rước Lễ Bao Đồng,mình thêm vào thôi...Sr thì không sao,nhưng người khác nghĩ khác,và họ không tin tưởng....=>Đó là 1 sự sỉ nhục kinh tởm...(Bây h nhớ lại hồi năm lớp 2- Em là học sinh giỏi vớt ...haha...lố bịch,tưởng mình nhỏ muốn nói sao thì nói hả...Bây h mà đưa sổ liên lạc lại chia phết thì mấy cái lời Bà nói sẽ tự đè Bà chết thôi...Nghe đâu h bà ấy đang dạy lớp 3...Cai thằng nhóc kế bên nhà mình nó nói vầy chứ:Trời ơi cô B dạy chán ngắt...Tập hat sai tùm lum hết... haha)
Không thích sr,nhưng vẫn còn tôn trọng và khâm phục...
Hôm nay hoàn thành nhiệm vụ rồi,không lo gì nữa...Nói vậy chứ cũng đâu có sợ cái nhiệm vụ nó không được hoàn thành,hihi...Cũng không quan trọng hóa như mấy sr, điển hình là hôm nay đáng lẽ tập trung lúc 9h ở nhà dòng,mà 9h45 mình mới mò lên...:D
Nhất định là mình phải Rước lẽ Bao đồng năm nay...Nhìn đi nhìn lại,mình CŨNG xứng đáng...và cái ý nghĩ đó cũng thúc đẩy...
Hehe...Quay lại hôm nay thì thấy mình hoàn thành khá tốt nhiệm vụ đó chứ...
Khoái nhất là cái đề xướng "ý tưởng" rủ mấy đứa con gái đi karaoke...và sau đó là nằm ở nhà ngủ trong lúc tụi nó đi chơi bời,quậy phá...<Rủ với 1 ý nghĩ khác thôi,chứ cũng không muốn đi vì mệt quá rồi,uống quá sức rồi...>
Haha...uống cho cố vào rồi bụng đau,cái bao tử nó căng đến tức bụng...đến lúc không chịu đựng được nữa rồi thì ộc ra...haha...Ê chề đến thế là cùng...cái cảm giác ấy bây h vẫn ghê rợn tóc gáy...Mấy trái quýt và acid của nó là xúc tác...:))..(10 năm hơn rồi mới cảm được cái ngược-trở-ra
Chơi bời lúc văn nghệ với ăn uống hôm đó làm giảm nhiệt khí căng thẳng,khó chịu...dù cho cũng luxubu với cái âm thanh nhà dòng,chán chết!
Có bao giờ mẹ lại chẳng thứ tha cho chúng con,mỗi khi con mang lầm lỗi... Có bao giờ mẹ lại chẳng dõi theo mỗi bước chân con đi trên đường đời... Mẹ vẫn ở đó,vẫn thế,vẫn mái tóc,vẫn đôi bàn tay... Vẫn là 1 Tình mẹ ấm áp trong ca khúc của nhóm ca Nữ.... ...và đó cũng là những lời chúng con ấp ủ... (Hôm đấy tự biên,tự diễn,nói nhiều mà hôm nay viết entry bay đâu hết rồi)
Đáp ca-AI ra đi. Kìa bao hạt giống đã ươm mùa mới tươi màu,là từng giọt máu các thánh tử đạo việt nam...(hình bị zoom lại nên tối hù) ...
... Xin lỗi Cha mẹ-1 nghi thức trong lúc cử hành thánh lễ.... ...
... Các thanh niên... ...
... Với ca đoàn Thiếu nhi... ...
... Văn nghệ đây-Đừng mãi ngồi đây-Bóng Cả-Gieo bước hành trình... (Hôm đấy gào thét với cái bài Bóng cả của tone nữ...bó tay,muốn đứt cổ luôn á)
.... ...
...(cái lúc mình phiêu gud thía mà ko chộp ngay...haha) ....

ps:Công nhận cái cravate Gia Quan nó củ chuối ghê...mà cũng bực nên lúc diễn văn nghệ lấy cravate ca đoàn TN đeo,gud hơn...kaka

2 comments: