Thứ Bảy, tháng 9 24, 2011
.cuối thu Sài Gòn , trời sao mưa lạnh thế không biết .
.mưa ngày rồi lại mưa đêm . dẫu sao thì mưa nên rớt vào buổi đêm , thiệt mạnh , thiệt lạnh để khỏi phải nghe tiếng đồng hồ tik tắc đáng khiếp sợ . tự thấy cuộc đời mình cô đơn quá . nhưng bản thân thì chả muốn yêu ai , cũng chả muốn được ai yêu .
ban ngày là khoảng chán nhất trong những ngày này . ra đường bắt xe bus sớm mà vẫn đông nghẹt tiếng người . lớp học thiếu vỏn vẻn 1 đứa bỏ ngang năm 3 để hy vọng đổi đời ở trường mới vào năm sau .tuy đông nhưng vô cùng nhạt nhẽo . nhiều khi muốn thốt lên rằng : wtf , tại sao 3 tuần rồi chưa vắng tiết nào ? đi nhiều mà chẳng học bao nhiêu cả , bởi vì chán .
Kpop bỏ , folder downloaded films đầy ắp mà chưa thể coi . mua thêm 1 bookself mới mà hứng thú chữ nghĩa vẫn chưa tới để đọc . chả lẽ cứ phải cằn nhằn 1 câu chán quá , chán quá hoài ? thế thì cuộc đời còn có cái quái gì hay ho nữa . tự ti , càng ngày càng thêm nhiều cái tự ti xuất hiện . tụi nó đang đày đọa , hành hạ mình quá rồi . sẽ chết nếu không thoát ra được mất .
có quá nhiều thứ muốn giữ lại thì lại trôi tuột đau đớn , cố gắng chụp bắt lại thì nó đã biến dạng nên đành lẳng lặng để trôi qua !
.đời có bao lâu sao cứ phải sầu ?
.nhưng mà sao vẫn ... buồn ơi là sầu !
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


0 comments: