Thứ Bảy, tháng 6 20, 2009

Viết



Nhiều lúc muốn viết,nhưng type được vài dòng lại thôi.Type vài dòng lại xóa.


Có khi đêm vừa đặt lưng xuống muốn ngủ ngay để sáng mai bắt đầu 1 ngày dài,mắt nhắm mà trí óc vẫn làm việc...thôi thúc bản thân bật lại máy tính vừa tắt để viết lại những gì đang chảy cuồn cuộn trong não,mà lại thôi 1 bài viết chưa post.


Tôi thích ai thích viết vì thế mà mình khâm phục những nhà văn,cho dù họ có xuất bản 1 tác phẩm-1 cuốn sách dở tệ hại.Tôi thích những cuốn sách không phụ thuộc quá vào yếu tố tưởng tượng.Một cuốn sách tôi thích khi nhận ra có 1 phần nào đó bản chất tác giả trong cuốn sách.Đọc blog,nó thuộc dạng này,đâm ra tôi ghiền blog.Nhiều khi mê mẩn lang thang lần từng blog này sang blog khác cả ngày cốt yếu chỉ để tìm hiểu người khác,đọc những gì họ viết.Tôi thích những trang blog của người hay suy nghĩ,dùng cách viết để giải tỏa và thích những dòng văn hơi hướm nỗi buồn,tiếc nuối một thứ gì đã qua...


Phải chăng cái lối " im lặng là vàng "hay bất lực để phản pháo những gì không thỏa mãn trước mắt,khi nghe và những gì trong đầu hình thành nên những suy nghĩ để viết ra.Tôi thích cái gì được đầu tư để thành công,vì vậy mình yêu thích sự viết.VÌ viết thì đã là đã đầu tư suy nghĩ rồi...Nếu nối những dòng suy nghĩ dài lại thì nó cũng trở thành 1 đoạn văn dù chăng không hoàn toàn theo đúng 1 chủ đề-đó cũng là 1 sự viết.


Bạn khát nước,lập tức bạn phải tự tìm nước để uống,giải khát cơn khát của chính bạn.Tôi cũng thế ,có đôi khi viết chỉ để thỏa "cơn khát viết" dù cho bài viết đó chẳng được ai quan tâm,nhận xét,có khi chẳng thèm liếc mắt chạm đến.Nhưng tôi vẫn viết,viết để bớt "khát".


Hầu hết những bài viết của tôi đều là những dòng tâm sự nhỏ,những rối bời,bực bội...hay đắn đo suy nghĩ.Tôi đã không thể nói ra một cách trực tiếp,giữ hoài trong đầu thì sẽ càng bấn loạn,bất thường.Tôi sẽ tìm cách để giải thoát nó ra bằng cách viết.Với tôi niềm vui thì rất dễ bộc bạch,nhìn vào ai cũng thấy nên ít những bài viết mang âm hưởng của niềm vui.Có vài người nhận xét thế này : lâu lâu cách ngày 2 ngày là thấy blog A có những bài buồn bã...Blog u ám,ảm đạm...

Trước đây,ở những trang blog tôi viết rồi cài chế độ private.Nhưng khi đọc lại thì thấy nhảm nhí.Viết rồi xóa.Xóa rồi lại viết.Tôi tự nghĩ rằng nhiều người đọc blog-những bài viết của tôi mà không để lại gì "không cụt thì què" họ nghĩ tôi là 1 đứa nhảm nhí,rỗi hơi lắm chuyện vẽ vời.Tôi đã sợ hãi và đóng chặt blog lại,giấu những bài viết cho không ai hoặc xóa phứt đi cho xong chuyện với hi vọng người đọc sẽ quên những gì đã biết.Đơn giản thôi,vì tôi cũng haydùng chính bài viết đánh giá con người họ .Lâu lâu nhớ lại những nụ cười mỉa,chê bai,khinh bỉ đê tiện từng xuất phát từ chính miệng lưỡi mình như 1 tia sáng chiếu thẳng góc đến 1 tấm gương mà chính mình là nguốn sáng.Ngược lại,những khi phát hiện năng khiếu viết văn,văn phong đặc biệt,ấn tượng,sâu sắc,những phẩm chất tốt của con người họ;tôi muốn chia sẻ,đồng cảm,an ủi lại thôi thúc mình viết để mình được nhận lại điều tốt đẹp đó.


Một thời gian dài,tôi phát hiện mình là 1 kẻ chẳng ra đâu vào đâu,hay nghĩ vẩn vơ,hay giấu cảm xúc mình thế nên chẳng ai biết mình thế nào ra sao trong khi mâu thuẫn là muốn họ tự khắc biết rằng mình đang trong tình trạng thế nào,ra sao.Tôi chọn cách viết ra để lột tả dần 1 phần bản chất con người mình...từ đó mà tôi thích viết.

Thời gian để viết 1 entry tầm vào khoảng sau 22h lúc mà mọi thứ đã dừng hẳn.Không tiếng tivi,không tiếng nói chuyện,không tiếng máy dệt..vv..Khi viết tôi không muốn ai chi phối,ảnh hưởng làm gián đoạn mạch viết...

Có lẽ tôi đang dần già đi khi chọn cách viết làm món ăn tinh thần...

2 comments:

Blogger Template by Clairvo