Thứ Sáu, tháng 12 19, 2008

☺ta-stress☺




C'EST LA VIE!

Ta ghét không khí,không gian vào ban đêm.Vì nó làm ta mãi nghĩ ,ta chịu không thấu.Lặng như tờ đan xen là tiếng kim giây đồng hồ treo trên tường  và tiếng quạt máy quay theo từng nhịp đều đặn.Bây giờ ta đang nếm nó-1 đêm trắng và vắng.

Ta đang trong 1 cõi mông lung,1 nơi vắng tiếng người,chỉ ta-ta,xung quanh coi như không tồn tại.Ta lại cảm thấy trống trải và cô độc.Ta hiểu nỗi cô đơn này nó đau đớn biết nhường nào.

Ta lại đang đi lạc trong bóng tối,1 vòng xoáy mạnh mẽ và vô hình,ta là 1 thứ bị cuốn dạt không đường ra ở trong đó.Ta muốn tìm 1 lối thoát cho bản thân mà lực bất tòng tâm...

Ta đang rối.Và ta không biết nên làm gì!

Tự hôm nay,lại muốn đêm Giáng Sinh ta hoàn thành nhiệm vụ xong và về nhà ngủ... ta biết ta sẽ nếm mùi hối tiếc,nhưng nếu ta tham gia vào cuộc vui nào đó thì ta lại cảm thấy buồn lòng,ta không xứng đáng hưởng cái niềm vui ấy-thường là như thế trong quãng thời gian bây giờ mà trong tiếng Anh được chia ở thì hiện tại hoàn thành.Thế là ta không trọn vẹn...

Thường nay,ta hay nghĩ đến lý do ta phải tròn vai, trả nợ hoặc việc làm cuối.Ta thấy những  lý do này thật chính đáng để ta làm bất cứ điều gì mà ta đang không muốn hoặc muốn dừng lại việc đang làm.

Mấy ngày,ta ngủ nhiều và khi thức dậy ta thường tự trách bản thân và tiếc quỹ thời gian đang qua,nếu ta không ngủ thì ta có ối việc có ích để làm nhưng khi ta không ngủ,ta lại rảnh rang làm việc khác chẳng mang lại ích lợi gì và khi đó ta lại  muốn ngủ để quên đi.là vậy đó!Cứ lởn vởn trong đầu ta là những đối lập,mâu thuẫn...Ta muốn gào thét mà miệng ta lại im bặt.Ta buồn nhưng bên ngoài ta cười đùa như điên.Tay,chân cả cơ thể ta dường như đang đi ngược lại với ý muốn của ta.Ta đã sống được 19 năm.Ta muốn chết đi.Chết mà được lên thiên đàng thì hay.Nhưng ta biết ta chưa đủ điều kiện.Ta muốn giải thoát cho ta bằng điều ấy.Vấn đề là ta còn phải trả nợ.Thế là ta bắt ta phải sống./-s-t-r-e-s-s-/

Khi con người ta chết ở độ 19-40,đại loại là chết trẻ là do tới số hay Thiên Chúa gọi về vì họ đã hoàn thành nhiệm vụ trần gian của mình hoặc Thiên CHúa biết đời nào nó thực hiện nổi nhiệm vụ được giao?...Chậc chậc!

..."xung quanh ta toàn những con người"...status mà ta hay để thường nay,suy nghĩ nói ta biết  những con người xung quanh ta chẳng đáng tin,đừng nên tin,họ toàn là những kẻ...ta cảm thấy thế.Dù cho hiện tại họ đang là những con người ta quý và mến,là bạn bè thân thiết của ta và cả những người ta tôn trọng nữa...

Ta lại muốn chấm dứt mọi quan hệ,ta muốn 1 mình.Những tiếng gọi là bạn bè và xung quanh như đang giễu ta.Bên ngoài như đang chứng minh cho ta thấy,ta chỉ là kẻ nói suông và rất tồi tệ!Ta căm điều này vô cùng.

Tất cả,đều có xúc tác gây ra,cả gián tiếp và trực tiếp.

Ta đang trải.Ta hiểu.Ta thấu.Và ta lại biết rằng nó sẽ kéo dài,thật dài.

Bắt đầu từ tuần sau,ta chấm dứt việc làm ngày t5 vào lúc 7h45-9h hằng tuần.Đó là niềm vui của ta mà ta sẽ bù lại bằng 1 việc ta chẳng thiết tha gì cho cam-đấy là cách ta nghĩ ta thử chiến đấu  với bản thân.Ta đang tìm,chứng minh điều ta nghĩ...

...stress từ khi đóng blog!mở blog ra vẫn là cảm giác...

5 comments:

Blogger Template by Clairvo