Thứ Hai, tháng 11 03, 2008

...:::1 more time:::...




3 tháng?...

5 tháng...?

6 tháng...???...Chẳng nhớ nữa...

So sad!

Khi "em" đến,anh còn đang ngái ngủ...Khi "em" đi,anh thức chờ từng phút giây...Và rồi "em" đã đi...Em đi,chuyện ấy đơn giản,dễ hiểu nhưng sao anh thấy buồn thế này?...Lúc "em" đến,"e" xinh xắn,đáng yêu...Lúc "e "đi,"e" tàn tạ mà anh vẫn thương...

!Con chó nhà tui chết rồi!

Tui buồn quá đi...

Tui đã đặt xác nó ở 1 bụi cỏ,gần bãi rác kế nghĩa địa...

Không nỡ để mày bị người ta xẻ thịt,nên tui đã quyết định nhận lãnh phần hậu sau khi nó chết...

Nhớ con chó lần trước-KiBum,nó sắp chết, đang đau đớn hấp hối...sau khi ngáp ngắn ngáp dài vì vừa mới thức dậy,nó còn rên hừ hự mà vẫn ngoái mắt,quấy đuôi khi thấy tui...Thấy cảnh đấy,tôi thương nó vô cùng...

Vậy mà hôm sau,chưa ngủ dậy thì nó đã bị đưa đi tới nhà anh Tùng-nhà chuyên làm thịt cầy...cho mấy người nhậu.

Bực mình,không thèm nói gì sất,lên lầu đóng cửa...Lát sau,má đổi ý hỏi số đt nhà aT mà tôi cũng chẳng nhớ,đọc đại cái số cũ mà không liên lạc được...Thế là lặn lội lên đó...

Không đơn giản thế...Vì chuyện này mà cãi nhau ầm ầm...Nhất quyết tui nói Con chó có phải đồ vật đâu mà không lấy lại được?Sợ cái gì?...Nói vài lần thì phải...

Cũng nghĩ tới cảnh...Vô duyên thật!Tự nhiên cho rùi mà đòi lại,con nít thế!...Cũng nghĩ tới trường hợp là xin lỗi nhà người ta...Cũng tính trả mấy chục k coi như đền bù bữa nhậu mà ngại,hem dám mở miệng...Chỉ có nói và xin lỗi thằng Sơn-em anh T!

Lấy về rồi thì nó cũng chết thôi...Cố nhiên,không phải lấy về với ý định nó sẽ sống mà lý do vì nó không đáng bị đối xử như vậy!...Thà cứ để nó chết,chứ chưa chết mà đem đi vậy là...-Cũng im lặng mấy ngày vì chuyện này!

Lúc đấy cũng khóc thương cho con chó...Cái pa tháy nói:Thôi,chó nó bệnh thì chết sao đâu con!...

Tui cũng thương động vật lắm,nhất là chó,vì nó thông minh và cũng có tình cảm!

Hôm nay,lại 1 lần nữa,1 con chó đáng yêu nó bị bệnh lại đi mất rồi!

Thiệt là khó nuôi chó con!

Cũng cho nó ăn uống đày đủ,không cho ăn tạp,chỉ cho ăn thịt bằm kho hay cá kho thôi...Mấy lần,tui ăn còn sót đổ cho nó thế nào sáng ra cũng thấy nó có chuyện...rồi là tui bị chửi!

Cũng chích ngừa đầy đủ,có sổ đàng hoàng và xài cả mấy trang rùi chứ không phải là do bắt buộc chích ngừa chó dại không đâu!

Con chó blacky!...èo òe...

Nãy thấy nó quằn quại đau đớn mà xót...Mắt nó mở không ra,lờ đờ lờ đờ,cái đuôi chỉ ngoe nguẩy...Sức nó cạn kiệt đến nỗi bọn côn trùng đến quấy,chuẩn bị xơi mồi...Thấy nó đau mà chỉ muốn lấy cây kim,chích thuốc đâm vào tim nó cho nó đi lẹ chứ để nó thế không đành...Thật là tội nghiệp!

Không chứng kiến nó tắt thở,chỉ chừng kiến vài chục phút lúc nó đang hấp hối...Lưỡi nó lè dài ra,thân hình quằn lên vì đau đớn dường như là có vật thể gì bên trong cấu xé nó,chân tay nó giãy,miệng rên hừ hự,sùi cả bọt mép...Tội!...Cái lần cuối, lúc nó chuẩn bị đi,nó còn ngoái lại nhìn chị mình-đang săn sóc nó,và tránh cho nó khỏi bọn ruồi,kiến khốn kiếp chờ xực mồi...

H mới nghĩ lại câu chuyện hồi học cấp 3 ông thầy dạy anh văn kể sau khi nói chuyện phiếm với thầy Công nghệ...

Thầy AV: Thầy sao vậy?

Thầy CN:Tao buồn quá,con chó nhà tao nó chết rồi...

Thầy AV:Trời tưởng gì,nhà em có 3 4 con chó,để bữa nào em cho thầy 1 con..

Thầy CN:Tao không cần...T chỉ thương con chó nhà t thôi.

Hóa ra,ông thầy cũng yêu chó gớm...

Mà tui cũng không rõ tại sao tui sợ chó mà lại thích mấy con chó nhà tui...T ghét ai coi chó là súc vật...Không leo lên được chức pet thì cũng bình thường đi chớ...Nhiều khi thương chó còn hơn mấy con người vì nó trung thành,khôn,biết vẫy đuôi  mừng chủ...Còn hơn mấy con người ăn cháo đá bát.xảo quyệt...

Mai mốt tui lớn,tui tự nuôi chó,tự chăm sóc.Tui cũng không quá coi nó như con người...mà cũng không coi nó như súc vật hạ đẳng...là bậc trung trung...Chó nó cũng có tình cảm chớ bộ...không tin,nhìn vào mắt nó thử coi...

Mày chết rồi!

T hết được khoe người ta là nhà có chó tứ huyền đề,đốm lưỡi...là chó khôn

Cái lúc mới mang m về,người ta khen quá trời làm t cũng zui lây.,hihi...Người ta nói :Nhà bác có con chó đẹp nhỉ...lạ...Đen thui từ đầu tới chân...

M cũng mập như con heo và hay liếm láp,thích mùi người...Avinnh mới đầu kêu:Ê sao con này nhìn giống con heo nái thế?M đáng lẽ ngoan lắm,chỉ tại m học theo con con chó kia nên hư đốn thui...

Cắn của t mấy đôi dép mà t cũng không bực cho lắm,chỉ sợ m ăn phải mấy cái tạp nham đó rùi không ra được ,nó hành giống con chó kia thôi!

Bây h mày chết rồi,t cũng buồn nữa... 

Hết biết được khi nào A.Thơ xuống nhà...Vì lạ ở chỗ,trong nhà ai cũng quen hơi,chỉ có Atho là mày không quen được.Bởi vậy,lúc ổng xuống nhà là m sủa ...gâu gâu... làm tiếng báo hiệu...

M chết rồi...Bây h làm t ghét cái bà già Ba-ta lắm mồm,lắm miệng kia...Rảnh hơi,không có ai để cãi mới chõ vào  Chó gì ồn ào...Người ta chó con,tiếng tốt,sủa vang mà cứ tưởng chó to,begie...Vớ vẩn...H t cũng đa nghi,không biết bả có quăng cái gì qua cho m ăn không nữa???-Bả cũng chả tốt lành gì,cũng độc địa...

Buồn quá đi!

Chỉ 1 con chó mà viết dài thề này à?...Chắc tại cũng chỉ mới xảy ra đây nên cảm xúc vẫn còn...Không hiểu sao thấy mấy ngày trước vẫn còn khỏe,sung sưc mà ta..

Để m ở bãi cỏ ,m vẫn còn ấm và mềm  trong 3 lớp bịch,không biết m ra sao nữa...Tội m quá...My doggy-blacky!...

Để m ở chỗ đó,t còn đứng lại nhìn 1 hồi lâu rồi mới đi cơ mà...

4 comments:

Blogger Template by Clairvo