
27/04/2009.
Buổi trưa cúp điện.
Ngày đầu tiên trong tuần thức dậy với âm thanh im bặt của cuộc sống,cúp điện-hôm nay cúp điện.Trời đứng gió,nắng vẫn soi dài mặt đất và tôi bước ra đường cũng chỉ với lời tự trách nhỏ nhoi :Ừh,thì mình cũng thức dậy lúc 10h sáng thôi mà.Vẫn còn ối thời gian trong ngày.
Buổi chiều có điện.
Trời u ám.Mưa như trút nước ngoài sân.Nhà cửa vắng vẻ như không người ở.Tôi đã nằm lăn lóc ở góc tường đên phát chán ...Có điện rồi thì mình cũng chỉ tự trách nhỏ nhẹ bản thân :Có điện thì mở máy tính lang thang được chứ biết làm gì hơn?
26/04/2009.
Ngày tất bật.
Niềm vui gạt sang bên để lại muộn phiền vây bám.
Lùi về quá khứ 1 ngày.
Mình luôn chậm trễ,đó là cái điều khó khăn nhất là thói quen trong đời mình.Lúc nào mình cũng phải mất 1 lượng khá khá thời gian để nhận ra được điều đó.Đi lễ,tới trường,tới chỗ hẹn...mình luôn đi sau và ngại là người đầu tiên trong cuộc.Mình thường ép buộc mình vào tình cảnh trễ đó và coi không có gì là quan trọng quá mức.
Mình không hề để nước tới chân mới nhảy,mình để nước qua mông rồi thả nổi trôi vào bờ sau 3 ngày ngâm nước.^^!
Trường hợp mình nói sao nhỉ,mình coi thường những quy tắc của nhà dòng và cho đó là cổ hủ,tốn thời gian và vẽ vời.Mình theo trường phái đơn giản hóa sự việc ngược lại những gì các soeur đã ngấm ngầm vào máu mình quan trọng hóa tất cả.NGoại trừ trường hợp của SR Thanh.-ôi thôi,hic hic^^!
Mình luôn trong tâm trạng "Sao cũng được"."Có hay không cũng không sao".
Thực tại thì mình sẽ là trại sinh sắp tới,đang gấp rút chuẩn bị những kĩ năng trại sinh...Cột cột,thắt thắt,morse,chuồng bò gà chim...haha.
Nhà dòng rút danh sách vào chủ nhật trước,đến chủ nhật này mình đăng kí...Mình nghĩ thế này :Mình đăng kí bây giờ,được thì được không được thì thôi.Và thì mình được.
Trong khi đó,nhiều trường hợp đã bị từ chối từ thứ năm ,giữa tuần.Nhiều lời ghen tị,phàn nàn rằng :Tại sao thằng A được mà con lại không được.???
Nhiều người sẽ đặt 1 dấu chấm hỏi lớn đây.(cái này có nghe thuật lại).
Rồi thì mình thấy các Sr đã chạy đôn chạy đáo,sắp xếp lại đội hình vì có thêm mình mà 1 đứa khác trong cặp bạn phải tách ra đội khác.Chậc chậc,3 sr bàn bạc rất lâu,đổi từ thành viên này sang thành viên khác làm mình cảm thấy khó chịu.Tại vì sao,tại vì lỗi của mình mà ra cả...ôi trời,trời ơi.
Mình không muốn người ta nghĩ rằng minh "nhờ bóng quan lớn" mà có thể như thế...
Có 1 điều thế này,mình mới gợi ý hồi sáng,mà buổi chiều (ban tổ chức) ai cũng biết.(Sr giải thích thế này,vì con chậm trễ nên phải hỏi ý kiến từ cấp lớn đến cấp nhỏ).
Thậm chí,mình làm mất sr phải vào tình trạng "biện hộ" cho lý do mình đang kí trễ.Nếu xét rõ hơn nó chẳng khác nói dối là mấy.
Nhiều người ưu ái cho mình có lẽ không sao,còn những người khác có lẽ vì thế mà có thành kiến với mình.Chậc chậc,chả muốn tí nào cả.Rồi thì mình cũng vào tình trạng khó xử.Khó xử ,vì thế mình đang cố gắng trau dồi kĩ năng trại đây.Morse là cái cay nhất đắng nhất...Trại sinh này đẳng cấp bao nhiều mà đòi xài Morse chứ,mà cứ học đi cho biết...
Thêm 1 điều nữa,h mới phát hiện SR Loan dữ ghê...^^!Chửi mình um sùm,củ tỏi luôn...
.....
Somewhen in the past,somewhen in the present...
Quả thực,mình không thể chấp nhận gán cho nó là 1 nỗi đau nếu nó không thực sau đau đớn và kéo dài.Nhắc lại nỗi đau với mình là cách mở toang 1 vết thương ra săm soi chứ không hẳn chỉ khéo mở 1 miếng bông-gạc tầm thường bên ngoài ...
Mình muốn nó yên lành chóng khỏi,nên mình tránh xa những gì có tầm va chạm gần nhất.Đối với người khác,đó không phải là cách hay,đó là cách đại diện cho sự "yếu đuối","nhỏ nhoi".Với mình,đó là bài thuốc,bác sĩ biết tật của bác sĩ...
.....
"Những người bạn của mình" cũng chỉ dùng hay chăng chính mình cố gắng dùng niềm vui để che lấp nỗi buồn,đó chưa phải là 1 bài thuốc hay,nó chỉ là 1 liều giảm đau mà thôi.Đóng vai trò là 1 bác sĩ thì họ chưa thể,1 phần mình cũng chưa hề thực sự để họ khám vết thương của mình thế nào,ra sao,1 phần mỗi người có công việc riêng của chính họ...ect.
Còn có những người,mình cũng chỉ coi là ruồi muỗi bu bám lấy vết thương của mình.
Còn những người có năng lực phẩm chất bác sĩ đại tài lại không màng đến.
Hài lòng với những lời "hỏi thăm" nhỏ nhẹ và "ý tứ"...
.....
Đã nói là vụn vặt rồi mà.

2 comments: