Thứ Sáu, tháng 4 10, 2009

/Father,into your hands I commend my spirit/




HOLY FRIDAY.

Tệ hại,tệ hại.Có 1 bài,2 năm trời,tập đi tập lại,tập tới tập lui...mà đâu vẫn vào đấy.Thà rằng là bài nào khác,bài yêu thích đấy...Hay.Hay lắm...


Kém cỏi.

Thảm hại.

Chẳng muốn làm gì nữa.Dẹp tập hát,tập đọc Lời Nguyện Giáo Dân ngày mai nữa, ở nhà tự khóc,tự đấm tường ...


Rốt cuộc có cái lý do nào làm mình nản hôm nay,chính xác là khi hát xong bài Đáp Ca.

Rầu ơi là rầu.

Chán ơi là chán.Tự trách bản thân đặc biệt vào hôm nay.Kiểm điểm. 

Giống như năm ngoái có người nhận xét rằng là:Khúc đầu ngang phèo...Khúc sau lên cao tạm thôi.


Năm nay,khúc đầu thấy ghê,khúc sau thấy gớmi...vô vàn lỗi.Trời ạ.Khúc đầu,vào tone ngu,xuống thấp,mà cỡ mình sao xuống tới đó được,đâm ra lưng chừng =>ngang.Mà lúc đó hên ko kéo 1 tone từ lúc đầu,bỏ mic ra nghe tiếng mình,tiếng đàn,tiếng người trước người kế bên kéo lại (may mà kéo hơi bị to)...

Thế đấy,ngu ko đỡ được.

Câu 2,sr không lật giấy,mà thuộc nhưng yếu kém nên ko dám hát,lọt chọt mất mấy chữ để theo kịp tiếng đàn...Hết!

Hát xong :Uhm ,uhm hát vậy là cũng hay zồi. Rồi,hiểu mà.Khỏi nói cũng đủ khờ để hiểu.

Chắc là GO OUT luôn cho rồi.Hát với chả hò.

Tập hát chi cho cố,thất vọng,thất vọng ghê,thất vọng não nề.

Không ngụy biện,đổ lỗi,đổ tội cho ngoại cảnh vì ngoại cảnh khá rồi (mic chuẩn,nhạc đệm,nhạc trưởng...tốt rồi).Tại mình thôi.Ôi cuộc đời ta biết là  ta kém cỏi lâu rồi ...TRỜI ƠI!!!

Chừng nào mới ngậm tan cái ấm ức,


Cái hổ thẹn này nuốt khi nào trôi...


Chỉ là 1 bài hát thôi mà,sao ấm ức, với buồn bã ghê.Thảm.Mất hết cảm hứng làm chuyện khác.Mất cảm hứng đón Phục Sinh.Vùi trong tủi hổ.

Dẫu sao có hôm nay thì thấu hiểu được hồi xưa,có 1 lần chứng kiến...nhưng cũng khác đi rồi,ngta là do ngoại cảnh,còn mình...
It's my fault. 

Dạo này làm việc gì cũng không xong.

Bonus:

Mốt ra đường gặp mấy đứa nhox nó gọi: Ơ,ơ cái anh này hát ca đoàn nè,mà dở ẹc à,năm nào hát cũng như năm nào cũng bể như nhau.

4 comments:

Blogger Template by Clairvo