trọn 2 ngày qua thể xác và linh hồn trôi dạt ở bãi biển Mũi Né cùng với hội đoàn . quả là chuyến đi đáng nhớ . mọi thứ tất nhiên không thật hoàn hảo . biển không những không xanh mà còn tối màu và tanh tưởi . bờ biển về đêm không thể đi dạo . cát không vàng và mịn . bầu trời ban ngày thiếu nắng ...
bầu trời ban đêm thì vẫn đầy sao sáng soi 1 nhóm nhỏ đi bắt còng gió ( cái này là lần đầu trải nghiệm ). khuôn viên sinh hoạt được rợp bóng toàn cây dừa xanh sai trái chẳng thấy ai hái chỉ sợ xui xẻo rơi trúng đầu . nhìn hàng dừa thơ mộng hơn hàng phi lao thường thấy . biển đêm vẫn màu đen kịt , lập lòe ánh đèn điện xa bờ . nhưng khi đặt chân về nhà là lại nhớ tiếng sóng vỗ , sóng đập ầm ầm vào , như còn vang dội bên tai từng hồi .
cảnh vật , sự kiện không phải là tất cả . cái tạo nên sự đáng nhớ nhất vẫn chính là những con người .có cả lý do một vài cá nhân mình hơn cả không thích thì cũng vắng mặt .
có quá nhiều thứ tốt đẹp để nói , để kể . nhiều đến nỗi những sai lầm mình mắc nó trở thành bé nhỏ vô cùng tận . rất thoải mái . tôi thêm yêu đời . tôi phấn chấn hơn hẳn .
nhớ về những thứ nhỏ nhặt , lẻ tẻ nhất ở thành phố biển này . ngồi quây quần . beer bọt . giờ cơm trưa ở mái chòi . quãng đi hơn 1km dọc bờ biển để rồi gặp mưa , ngồi trú sợ lạnh không xuống biển . rồi quãng đường chỉ hơn 1km tới quán ăn . lại trở về trên taxi nhét đầy người . mùi " con bò ngang " nồng nhưng chẳng thèm nếm . mùi quán ăn . đặc biệt cái quán thiết kế gần như giống 80% so với quán ăn mình từng đi bên Cambod , và mình cũng ngồi khu vực đó . hay ! giờ tập hát . giờ sinh hoạt . giờ ngủ . giờ hát tham dự thánh lễ . giờ vận động . tắm biển . nhớ , nỗi nhớ cồn cào , da diết nhưng không sến , mà đẹp , quả thực là đẹp . ( mỗi đoạn thời gian tồn tại một cảm giác khác nhau , tôi không thích kể lể , chỉ liệt kê rồi nhớ lại . và vẫn rất nhớ . )
tháng 7 lại nghe biển hát . biển hát bài ca nhớ .

0 comments: