Thứ Ba, tháng 7 14, 2009

The summer holiday of the Children Choir in 2009...


Vũng Tàu nay không có nắng
Ô cửa kính xe chạy,mưa đêm hắt.
Một thoáng tỉnh dậy giấc chập chờn
Tiếng mưa lao xao
Tiếng xé gió
Tiếng lòng cồn cào...

Có 1 điều lạ ở chuyến đi thế này là mình muốn lạc lại so với đám đông.
Ở nhà cho đến 12h 1 mình lên chỗ tập trung dù mọi người đã ở đó trước rồi.
Tiếp tục ngủ trên xe khi mọi người đi lễ và sau đó là 1 mình lên nhà thờ sau ít phút.
Tiếp tục ngủ trên xe khi mọi người từng bậc lên núi TaoPhùng và sau đó một mình chạy lên núi tìm lại cảm giác.Vũng Tàu không thể thiếu cảm giác núi non từng bậc hì hục được.
Tiếp tục ngủ 1 lần nữa khi mọi người đã thay đồ và xuống biển và lát sau hơn 30' đến lượt mình.Vũng tàu tất nhiên không thể vắng cảm giác nhảy sóng và mùi vị biển cả.

Hinh như giấc ngủ nó là cái gì đó đóng vai trò kì lạ trong ngày này ?

Mình cứ dặn lòng là làm sao không được để giống như năm nào ấy dù rằng khi về lại Tam Hà 1 thời gian sau mới được biết điều đó.Dù rằng mình cứ cho điều đó là vớ vẩn ,nhảm nhí và không thể nào xảy ra.Đến giờ mình vẫn không thể tin và cảm thấy thất vọng ... [Nếu có những chuyến sau,và ở những dịp khác mình sẽ vẫn làm điều này.]

Có 1 khắc thấy vui vì tên mình được nhắc đến khi dân chúng có ý định chinh phục đỉnh núi ở Đức Mẹ Bãi Dâu mà mình + 1 đám bị lừa leo lên tận đỉnh.Cây Thánh Giá mộc mạc cắm sâu vào đất,xung quanh là cỏ dại của thiên nhiên bao la mà mình đã chiêm ngưỡng và chạm tay vào có vẻ sẽ mãi chỉ là ý định của rất nhiều người ^^...

Có 1 đoạn cười nắc nẻ vì dáng đứng như chim-2 tay dang rộng ôm trời,1 chân dang rộng để chụp hình và sau đó chính cái chân đó đạp lên cái-gì-mà-ai-cũng-biết-là-cái-gì-đó của CMN.Có vẻ đây là khoảnh khắc ấn tượng nhất trong ngày.Lãnh nhận hậu quả mà không có tấm hình nào được chụp cả.

Có 1 lúc hát um sùm ở biển,nhào lộn khỉ sau đó là lấy cái cào 3 xiên bằng nhựa-đồ chơi biển của con nít vạch lên cát biển 3 chữ cái H.X.A. rồi lên bờ.Lát sau 2 đứa trong đám cũng ham hố vẽ nhảm lên cát rồi chụp hình.Thời gian giữa trưa hay chiều về,sóng cũng lại xô đi thôi."Tôi muốn nói tới gì ở điều này???"Tôi cũng không biết nữa?"

Có 1 chặng chơi đánh bài và mình là người toàn thắng dù có đổi luật từa lưa dột dưa,tè lè hột mè.Mình không phải là người chịu trận với mấy miếng chả thừa và mấy trái chứng cút mặn chát...Thay vào là tiếng cười "xi nhúc".Có khi mình không vui lắm vì không có cảm giác bị chịu trận này nhỉ???haha.

...

Sóng biển ở Biển Đông hôm nay mạnh mẽ lắm,từng đợt từng đợt nối tiếp nhau.ở trên bờ tôi đếm có khoảng 5,6 tầng sóng trắng xóa và khi ở giữa những đợt sóng tôi mới biết nó có vị mặn thế nào.Khí hậu mát mẻ,1 chút mưa nhỏ giữa trưa rồi cảm thấy lành lạnh đó là do tác động của áp thấp nhiệt đới mùa này.Một người không quen chỉ tụi tôi có 1 cái vòi rồng ở biển lúc trời mưa mà tôi chẳng thể nào nhận ra nó.Tôi chỉ thấy mặt biển động với những cơn sóng dài.


Mấy đứa nhóc của ca đoàn mà tôi không thèm trông coi rất sung khi chơi dưới biển.Tôi thích tụi nó ở chỗ,khuôn mặt tụi nó không có chút hằn vết nào của sự áp lực cuộc sống,của những cơn bão cảm xúc nặng nề đè nặng.Chúng nó cứ thế mà vui đùa,trong khi đó 1 người là tôi thèm cảm giác được tặng 1 vé đi về tuổi thơ...tuổi của chúng nó hiện tại.Vì 1 người là tôi đang cảm thấy hối hận vì quá khứ và không chấp nhận tương lai sắp tới.

Cólẽ tôi sợ,tôi không vững như lời của tôi đã nói....

0 comments:

Blogger Template by Clairvo