Thứ Bảy, tháng 1 31, 2009

...Lảm nhảm tết.Đốt Tết.Tết....




Hôm nay ngày bao nhiêu?=>31/01/2009 nhằm mùng 6Tết-ngày làm ăn khấm khá.Không,mình không hên chắc là tại người ta hẻo nên mình mới ăn được vài chục k tiền bài bạc xì-rút,chứ có bao giờ bài bạc mà ăn nhiều bao giờ,toàn thua với thua. Thầy bói kia kêu:Số con tình không đỏ,bạc đồng cảnh ngộ.(Thầy bói tên An:) )Thật là vui,và mình bắt đầu khoái từ OH YESS vì nó được sử dụng nhiều cho ngày hôm nay.^^!Mình cứ tuổi con đờ-cái thì cứ quá tuổi.Mình đếm trong vòng 1h mà mình xì bàn được 4 5 cái rồi.Mình thấy tội cho nhà cái nhưng tiền nó cứ đến với mình thì cái vui đẩy lùi cái tội nghiệp người ta.^^!Thôi,người ta là đại gia mà,vài k thì có sá gì!^^

TẾT năm nay,nhà mình có 1 bữa duy nhất ngồi ăn chung.Những ngày còn lại anh chị em rủ nhau mà đi chơi hết.Anh Chị đi chơi mình ở nhà một mình với pa với má=>buồn thấy bà ngoại luôn ^^.Mà có nhiều người thì cũng vậy thôi.5 người cũng như 6,mà 6 thì cũng như 1.Ai làm việc nấy.Phòng ai người nấy ở,máy tính ai người đó bật.Chỉ có thú vui khác là xuống phòng khách coi VTV2 ,VTV3 với pa ah`?,riết mình nhiễm dân Bắc tụi nó có mà chửi cho thúi mũi.Nên mình lại lăn lộn trên phòng một mình hay bắn gunbound.Nằm lăn lộn mà nghĩ dân chúng đi chơi đàn đúm Vũng Tàu,Nha Trang,Miền Tây um sùm là lại tủi thân.:((

Vì cứ loanh quanh trong cái nhà tường tranh chiếu manh nên mình quyết định chạy ra đường vi vu.Lên Sài Gòn bị lạc=>nhục ghê ^^.Hehe.Dân Sài Gòn mùng 5 mà vẫn vắng te,đóng của kín mít ăn Tết.May mà mình đi 1 mình.Mua được vài cuốn sách mà cũng ngốn mấy trăm k.Thú vui này cũng mau sạch máu lắm lắm.ack.ack.

Rồi mình ghé Fatima pray đầu năm.

MÌNH NÊN ĐỐT TẾT NÀY NHƯ THẾ NÀO ĐÂY?

Vài lon Heineken à?Hay ngấu nghiến 1 2 cuốn tiểu thuyết liền,hay là...dừng hẳn sự nghiệp ăn chơi rảnh tay,rảnh chân.

Tết năm nay cũng có gì vui đâu...

Mình còn 1 tuần nữa để thong thả,lấy đà.Tuần sau nữa phải tất bật,bận rộn rồi.Còn rảnh được buổi tối Chủ Nhật là duy nhất,(sáng-chiều CHỦ Nhật là cũng lo làm mấy cái nhiệm vụ của 1 con chiên nhưng không ngoan đạo)còn lại điền vào từ :Ngoại Ngữ.Mình phải theo đuổi cái này gấp rút ,khẩn trương thôi nhưng phải có hiệu quả,dân chúng dạo này toàn là "super pờ rồ",nói năng mình chạy theo xịt khói,không kịp rồi.Dù mình gà,rất gà môn này nhưng mà nhờ nó danh dự mình còn tồn tại chút nào đấy trong thời gian đi học.Mình là con gà,con gà Ngoại Ngữ,so với trong nhà không thì mình cũng là gà,là con gà.Con gà,con gà.(có cái này mới nhận là gà:( ).IT thì mình chưa được là trứng nữa,nhưng chat mình là pro.Đời mình lụi tàn,lụi tàn rồi.Thua kém,thua kém nhiều quá rồi.

Mình cứ tự hứa với lòng là chăm chỉ học thêm học nếm mà cứ thất hứa với lòng hoài.:(.Ôi,con gà,con gà nhà họ hứa.:(.Con gà,con gà.!!!

Thôi,con gà này không hứa với lòng nữa.Lòng xuôi thì tay làm.

Mình viết entry này là nó đã qua CHủ NHật rồi.

Chủ nhật ngày 01/02/2009.Mùng 7 Tết!HXA.

ps:Ngày Chủ Nhật đẹp trời,may mắn vui vẻ,tất cả!

3 comments:

Thứ Tư, tháng 1 28, 2009

...Ngày Tết...Vu vơ...




30 Tết

Vẫn còn đang trong tình trạng nhà của bộn bề,"trăm công nghìn việc" (nói quá đấy)^^.vẫn è cổ còng lưng ra dọn dẹp.Đêm thì đi lễ Giao Thừa cám ơn vì 1 năm thăng trầm,nhiều cảm xúc đã sắp qua,và đặc biệt mình vẫn còn có thể nếm trải thêm 1 cái Tết.

Mồng 1:

Dù khuya 1h30 mới ngủ nhưng sáng vẫn dậy rất sớm để đi lễ.Ăn mặc chỉnh tề,quần tây áo sơ mi trắng  lịch sự,trang nhã khỏi màu mè.Đi lễ với tâm trạng phấn khởi,vui vẻ vì thấy mặt mũi ai cững tươi,cũng rạng ngời sáng láng hi vọng cho một năm mới đến.Đi lễ xong vào cha xứ chúc Tết.Hôm nay mới biết cảnh chúc Tết Cha vào mồng 1 là thế nào.Mọi năm chỉ nghe pa má kể lại.Hóa ra chỉ là đứng tụ tập cho xôm tụ,nghe kèn Tây thổi,rồi chen chúc tranh nhau "lucky money" với vé số.
Mình đi lễ,cầu nguyện cho nhiều người,chủ yếu là sự BÌNH ANSƯC KHỎE.(chỉ khoái chúc 2 cái này trong năm nay).Những ai là SINH VIÊN mình cầu thêm ơn SIÊNG NĂNG và sự MẠNH MẼ để vượt qua những thử thách.Khoái nhất là cảnh "tay bắt mặt mừng"...cảnh này ấn tượng nhất trong ngày đầu năm mới.
Về nhà thì năm nào cũng như năm nào.Online chút xíu rồi qua bên Nội chúc Tết rồi nhận vài đồng tiền lì xì ... Mình nghĩ và đã cảm thấy mình nhận lì xì của mấy bạn bè,anh em trong nhóm còn vui hơn nhận mấy tiền này.^^.Chấm hết.
Năm nay mình sống nhờ vào tiền lì xì của gia đình là đủ.^^.Không cần nhiều.Người khác nhận thì vui vui.:)
Lát sau mấy người bên Ngoại lên chúc Tết.Mình vật vã thứcdậy ra nói chuyện chơi.Buổi chiều ngủ tiếp vài tiếng.Ngày Tết mình không muốn ngủ nhiều vì sợ tiếc những thời gian quý báu.Nếm và so sánh với người khác.
Buổi tối có 1 "show" đánh bài hoành tráng.Cười nhiều.Vui thật.Tính ra thì mình không đỏ tình lẫn bạc,ngược lại là đằng khác.Nhưng cứ chơi cho qua.
Chơi lô tô mà mình canh hoài để hô từ "Tới" chứ không có "kinh" như người ta.Mà cũng không có đến 1 cơ hội nào sất.Chậc.Rõ,chỉ có nữ mới thắng.Đúng là chỉ có nữ mới có....Èo èo.Chuyển từ bài cào sang xì rút,từ "bầu cua" sang "lô tô",rồi "tiến lên" sang "cát tê".Cái nào cũng từ lết tới bị thương, thua tơi tả tầm tã .Vẫn ham hố,vẫn chơi cho dù vài mạng đã ra về.Chơi đến hết mùng 1.

Mùng 2:

Chơi tiếp đến 1h.Cười vật vã với những phát biểu của Cường Khơ me đỏ.:)).Sỉ nhụt ghê.!!!(chơi mà nó còn hát Cầu xin Chúa Thánh Thần ...)
Tiếp tục đi lễ tìm sự Binh An vì mình không bình an.Cả bên trong lẫn ngoài,cả nhà mình cũng thế.Dự định ở nhà đón khách mà nghĩ lại:Đi chúc Tết chung với CA đoàn.
Năm ngoái đông đúc hoành tráng,năm nay vắng te hẩm hiu luôn.Cố gắng.Ấn tượng trong ngày là lúc chúc Tết cha xứ,mình đến sau mà Cha vẫn khen mình "xinh trai".:)).Ngại ghê.Kì này nhiều người khen làm mình ngại.Cha khen đâm ra mấy chị,mấy em kia ghen tị vì bị chê xối xả nãy giờ.:)).Rồi mình đến trễ mà còn được lì xì double nữa chứ.kaka.(luật lì xì :đếm số nếu tổng là 9 thì thêm 1 vé)
Vật vã 1 ngày.Tối chán như con gián.
Thường thì cảm giác chán nản này mọi năm mình cảm nhận được khi tới mùng 3 cơ.Có vẻ như thế giới này chỉ có 1 màu trắng còn sót lại.và mình là cõi vô hình.Không việc làm,không trò chơi,không có vị.Nhạt nhẽo.

Mùng 3:

Tiếp tục đi lễ cầu nguyện cho 1 năm mới cho mình,gia đình,bạn bè,mọi người mình yêu mến.Từng khuôn mặt lướt qua dòng suy nghĩ khi cầu nguyện.Tốt.
Cuối cùng ngày là ngồi type cái entry này là lúc mình thất vọng vô cùng.Mình nản rồi.Có lẽ đây là cú đẩy để mình thực hiện kế hoạch của mình 1 bước nhanh hơn.
Mình nản nên không muốn nhắc đến nó.Vì chắc không có gì để nói nữa rồi.Thì lúc nào chả vậy.Tiếc là mình chưa quen.Chắc 1 thời gian rồi cũng quen mà thôi.:)).Lúc nào cũng thế mà...haha.///

...

Với người khác,đây là không có hương vị của ngày Tết.

Mình vẫn muốn nếm và trải thêm những ngày sau nữa.Với mình đây là "time" đáng nhớ.Không cần quá vui.Không cần quá hạnh phúc,chỉ cần có những khoảnh khắc tự cười là okay rồi...

Mình vẫn muốn đón cái TẾt sau.Đón 3 ngày Tết năm sau.

Buông xuôi,mình không hản buông xuôi.Kháng cự,mình không ra sức kháng cự.Cứ bình bình,trải trải dần dần.Có vẻ như cái suy nghĩ,nỗi buồn nó đã là món ăn tinh thần quen thuộc hàng ngày rồi.

Tiếp tục sống cho những ngày tháng sắp tới.Sẽ có nhiều niềm bất ngờ.

Bây giờ mình thèm cái cảm giác đứng trong nhà thờ mỗi buổi sáng sớm tham dự thánh lễ rồi học hành làm việc buổi sáng thay cho những giấc ngủ tới trưa phí phạm.Mình cảm thấy quãng thời gian còn lại không còn nhiều nữa.Mình nhìn thấy những gương sáng trước mắt,công ăn việc làm ổn định,thoải mái đâm ra mình sợ cái tương lai không mấy sáng sủa của mình.

Ngày mai,mình phải đi lễ để thanh thản.Tìm lại sự lạc quan,sức mạnh đẩy lùi cái bi quan.

Ngày Tết.Ngày Tết.
Mai không nở,pháo không nổ.
Duy chỉ có chán nản rầm rộ khoe bày.
Ngày Tết "bạn bè quá khứ" rủ nhau khơi gợi.
Quá khư ơi là quá khứ!

HXA-28/01/2008.

<Cuối ngày mồng 3.>

3 comments:

Thứ Sáu, tháng 1 23, 2009

...Sự chết...Chuyện ngày cuối năm...




Hôm thứ 5 vừa rồi là một ngày thảm thê lương...

Tuần nào mình cũng đi lễ t5,có thứ 5 tuần này là lễ cho nhà anh ÂN có bà vừa qua đời,mà mấy sr kinh tế với vô duyên ghê: tự nhiên lôi kéo,về không cho về bắt ở lại đọc kinh cho linh hồn Vicente nào đó,mà đã đọc rồi không đọc luôn cả linh hồn Maria bà anh Ân ? Chậc,châc!Càng ngày mình cang phản đối cách làm việc của mấy Quý Soeur nhà Dòng.

Cảm thấy sự chết thật mong manh,chập chờn."Không biết ngày nào con người sẽ đến"-mà mình thì trong tâm trạng không" tỉnh thức và cầu nguyện".

Có 1 thời khắc,không biết chắc được ngày nào,giờ nào mình sẽ phải đi.Bệnh suy nghĩ nhiều nó lại hoành hành mình.Nên mình lại suy nghĩ nhiều về cái chết.

Chết rồi,xác mình được hỏa táng hay chôn cất gì đại loại thế.Linh hồn thì vất vưởng,lên thiên đàng , xuống địa ngục hay ở nơi luyện ngục?Mình tự hỏi,nhiều người toàn chết vì tuổi già nhiều thì trên thiên đàng toàn là những linh hồn già à?Đã là linh hồn thì vẫn có cảm giác đau đớn,khổ nhục dưới địa ngục à?Hay mình phải rèn luyện,đền tội thế nào lúc ở nơi luyện ngục nhỉ?Mình có tri thức,suy nghĩ khi đang là linh hồn vất vưởng ở trần gian?Chậc chậc!-Nhiều câu hỏi mà không có câu trả lời.Phải chết mới biết được!

Chết đi rồi,chắc là có vài người khóc thương mình thật,vài người thấy người khác khóc cũng khóc theo,khối người cười hả hê,khối người bình tâm không mảy may suy nghĩ.Mình cười còn người khác thì khóc à?Vì thương tiếc hay vì tức khi chưa đòi được nợ của mình?

Dạo này mình hay BI QUAN.Nên mọi thứ dưới con mắt mình đều tiêu cực.

Với cách sống của mình thì mỗi ngày sẽ là bậc thang tiến bước lên thiên đàng hay bước lùi xuống địa ngục?

Thôi!Không nói về vấn đề này kẻo người ta lại bảo mình suy nghĩ xa xôi.Chứ thực ra,người ta cũng phải từng nghĩ đến nó,mà không bộc lộ cho người khác biết thôi.Đúng?Hiện tại thì mình vẫn muốn nếm trải cuộc sống.Còn nhiều thứ thú vị và "lừa tình" chờ mình khám phá...

Chuyện cuối năm...

1 ngày,2 ngày nữa là Giao Thừa,rồi năm mới Kỷ Sửu.Năm nay mình không thiết tha,mong đợi cho lắm.Cứ thế nào cũng được sao sao ấy?Tiền lì xì bao nhiêu cũng được,không đòi hỏi như mọi năm.Mình cứ bị cuốn trong cái nửa vời,dở dở ương ương rắc rối,"bụi bặm"...không biết lúc nào mới thoát ra khỏi.

Năm sau thì có vài mục tiêu,vài dự định.Cũng chỉ là dự định cũ làm chưa được  thôi.Có cái mới là mình xin nghỉ không giới hạn bên CĐGT ^^,không tham gia đều đặn nữa .Hôm nào thấy rảnh thì đi,không nghiêm túc cho lắm.Mình đã kiếm 1 kế hoạch vào những ngày 3 5 7.^^

Năm nay,thời gian cứ bình bình,nhàn nhạt.

Ngẫm lại bản thân,mình chỉ còn gia đình,1 vài người bạn khá thân.Gia đình mình càng lúc mình càng nhận ra mình là kẻ lạc lõng,tư tưởng mình khó hòa hợp với tất cả,bơ vơ trơ trọi một mình.Bạn bè thì còn có THF là có thể chơi được.Nhưng kỳ này tụi nó "crazy level" tăng vùn vụt đến chóng mặt,mình lỗi thời mất.^^!

Ừh.Nghĩ lại cũng chỉ có đám đó.Cũng giống như cảm nghĩ của Linh ST  :Nhờ có THF mà mình đỡ được vài phần.Linh ST đang muốn :"THF relationship is never broken".Tốt!Nói thế thì cũng có tư tưởng nắm giữ.Hi vọng cái người ta hay đề cập :Cái gì cũng đến lúc...hay Tiệc vui nào cũng có lúc phải tàn"...KHÔNG xuất hiện trong trường hợp này.Haha.Mà đám này có điểm chung với nhau là khoái hát,thế năm sau mình "gác mic" rồi thì có thân được nữa không nhỉ???^^.Đây không phải là điểm mình thích nhất,thích ở là ai cũng có chiều sâu,nhiều lúc hiểu mà không cần nói nhiều.Muốn viết nhiều về đám này,mà thôi "keep 'em mine!Nói mắc công nó lại hí hửng,nở mũi...

Hehe.Viết đến đây thì tưởng tượng tụi nó sắp sửa ra trường,rồi đi làm việc kiếm cơm hay là lấy chồng,lấy vợ sinh con đẻ cái um sùm,àh có bà soeur nữa.Thế là "break up".^^!

Không biết từ lúc nào,lúc nào mình bị ghiền mấy bài nhạc Đạo.

Mình hay bị chửi là :Mày cứ bận rộn với bạn nhà thờ mày.Rồi từ chối đi này đi nọ với tụi trên lớp.ack ack!-Đúng là khi yêu thích 1 cái gì đó rồi mình phải hy sinh,mất mát 1 phần nào đó của mình.

Năm qua,mình có nhiều cái vụt mất :trong đó có cả 1 phần con người mình.Mình có 1 vết thương mà mỗi khi ai nhắc lại cụm-từ-đó lại cảm thấy rất đau rồi.Đó cũng chính là lý do mà mình trở nên ngày càng tiêu cực.Bi quan nên nhìn mọi thứ ở tương lai u tối,mờ mịt vô cùng.Mình buông xuôi nên mọi ngày trôi qua không để lại gì ấn tượng và đẹp đẽ cho lắm.Cứ như là mình có 1 bức tranh vốn dĩ đẹp đẽ,sắc sảo mà mình lại tự dấy mực lên cho nó,rồi vất nó vào 1 xó nào đó không quan tâm đến,chỉ biết là có.Buông xuôi,mất nhiều nên cảm giác mất đi thêm 1 vài cái gì nữa cũng chẳng là gì,kiểu như :Cùi không sợ lở...

Never give in.

Never give up.

Stand up the  pessimistic attitude,guy!


Mình bị loạn,nhịp sống loạn.Ra đường thì cười nói như điên.Về nhà lại u sầu ,tối tăm.Mà thời gian ở nhà thì nhiều hơn cả.

Có vẻ như đây là cái entry thê thảm nhất.^^.Hôm trước mình buồn vì mình cố gắng bảo vệ 1 thứ điều đó lại làm phật ý thứ khác.Đâm ra khó chịu.Không biết đó có phải là sự thật,có đáng để mình bảo vệ không?Hay lẽ ra mình nên lặng lờ,ậm ừ cho qua?Đây là lần thứ mấy rồi nhỉ?Lần thứ mấy thì đó là bấy nhiêu số lần làm phật ý .

Đến khi nào mình sống như thể ngày mai mình không được sống được nhỉ?Cứ dồn ép,gò bó mình trong những điều luật tự mình khó chịu đặt ra.

Không hy vọng năm sau mình mang được nhiều tin vui,niềm vui mà cố gắng làm thôi.Có vẻ như mình là kẻ nói hay nhưng làm thì dở vô cùng.

Cầu CHúa cho con như cái tên của con vậy và thêm 1 chút khỏe mạnh!

BONUS:

1.Có 1 điều,dọn dẹp phòng mình thấy khắp phòng nhiều chỗ lại có có những món quà mang hình dáng 1 con người.Không ngờ nhiều thế.^^!

2.Năm qua,mình có gây phiền hà,phạm tỗi gì với người khác?Ai bứt rứt khó chịu thì nói cho nghe với coi.

Riêng mình thì chỉ có tiếc và đau lòng 1 chuyện.Mà không muốn đề cập nhiều,để yên cho nó ngủ,nó là 1 dấu lặng để tiếp tục những nốt nhạc sau hay là nốt kết thúc 1 bản nhạc buồn.Đề cập đến chỉ thêm nhức nhối và đau lòng thôi.

HXA-24/01/2009 (29 tết)

6 comments:

Thứ Ba, tháng 1 20, 2009

...Ngày cuối năm....Have done!




Hôm nay đi coi film Giải Cứu Thần Chết-Việt Nam, film hài hài,vui vui,bắt chước high school musical mà góc quay không đẹp,diễn viên cũng xinh xinh cute,mấy cảnh bay nhảy lộ liễu quá nên không thích,Siu Black diễn nhạt,không mấy  ấn tượng,Hồng Nhung thì đểu đểu . Nói nữa là chê nữa,thôi.Nhìn chung,nên ra rạp coi xả stress dịp Tết này.Có mấy câu trong film phát biểu shock shock,chặt chém vui vui.

Lâu lâu có dịp cho cả đám đi chơi là được rồi.

Duy chỉ có 1 chi tiết nhỏ nhoi trong film,làm mình nhột với đau đau.Chuỗi ngày gặm nhắm nỗi buồn tiếp tục hình thành.Hay tại mình khéo liên tưởng?Chậc!

Have Done???

Mọi thứ coi như xong xuôi.Bây giờ lo việc nhà cửa,dọn dẹp,lau chùi.

Mình chán nản với cái thế giới xung quanh cũ rích này lắm rồi,thèm khát nơi nào mới hơn,sạch hơn. Cái gì qua rồi,mình không thèm nắm giữ nữa,để nó trôi đi,không thèm cắn rứt nữa...Whatever!!!

Mình sẽ không chạy theo những gì không thuộc về mình nữa...không hão huyền,viển vông...-No Care!

Đến h này vẫn chưa có mùi Tết,kế hoạch Tết của mình là lăn lộn,vật vã vất vưởng trong xó nhà với đống truyện thôi....

Mình không phép được ngủ quên trên nỗi hi vọng để khi thức dậy mọi thứ không sụp đổ tan tành.Mình không xây dựng hy vọng nữa,mình theo chủ nghĩa Khả năng!

Mình vẫn còn đang trong mớ hỗn độn của suy nghĩ.

HXA-21/01/2009 (25 Tết)

4 comments:

Thứ Bảy, tháng 1 10, 2009

...Chủ nhật nên là ngày đầu tuần hay cuối tuần ???




...Hôm nay,mình sẽ lại thức khuya.Mình sẽ lại nếm mùi đêm thanh.Không café nhưng vẫn thức.Sáng dậy mình sẽ không đi lễ của thiếu nhi.Vì trời lạnh lắm.Nằm lăn lộn quấn chăn ngủ cho sướng thân.Sáng dậy có ai hú đi ăn sáng thì đi,không thì đi 1 mình.^^.:).Thêm 1 lý do nữa là : có 1 cái gì đó nói tôi rằng nên ở nhà ngày mai!:D.Thế là mình nghe theo,không cần phản kháng.Vì mình cũng đi lễ rồi.

Hôm nay-mỗi ngày Chủ Nhật có 4 cái nhiệm vụ để làm:Hát lễ,tập hát,tập đọc sách,học Giáo Lý.Bỏ cái đầu trước vậy.Cố nhiên cả 4 với mình đều chán cả rồi,đều muốn từ bỏ.Khi mình đã chán bản thân -tình hình là đang chán thì mọi thứ xung quanh sẽ nản vô cùng.Mình thèm cái không khí vui vẻ hơn là cái nhạt vị này.Mình hết làm vì yêu mến và yêu thích rồi.Có môn Giáo Lý+Đọc sách là không thể bỏ qua rồi,vì nếu bỏ qua sẽ lại nghe mấy lời nhức tai,phàn nàn từ 1 người không liên quan.Mấy sr thiệt là nhảm nhí,phải nói với mình chứ ai lại đi nói người khác.Nản.Mình không muốn người khác bị vạ lây nên mình cố gắng "hoàn thành nhiệm vụ" cách "vui vẻ".Đã nói,đã quy đổi mọi việc thành nhiệm vụ.

Mấy năm đi học,chỉ mong tới Chủ Nhật để được thảnh thơi,nghỉ ngơi.Bây giờ thì cảm thấy nặng nề.Mỗi Chủ Nhật lại thấy tuần qua mình là con người cũ,lỗi thời muốn rũ bỏ.Muốn qua ngày ,qua tuần mới để làm mới lại tốt hơn.Rồi tuần sau lại cảm giác đấy.Cảm giác giống tuần trước chứ không phải được nâng cao hơn.Lạnh lùng,bất cần đời là vẻ mình đang tìm kiếm.

Mình tiếp tục chìm sâu trong suy nghĩ.

Phải làm gì,làm gì?Phải như thế nào?Người ta đang nghĩ gì?

Lý do tại sao mình để theme dấu ? là đây.Trong đầu là 1 mớ bòng bong ??? ¿¿¿ không câu trả lời.Rồi 1 ngày,tụi nó-mấy ? ¿ sẽ vật mình chết mất.^^

Đâm ra mình thành 1 thằng đăm chiêu,hay nghĩ quẩn.Mọi thứ xung quanh mình bây giờ lúc nào cũng được mình gắn thêm 1 các "mác" tiêu cực cho dù nó có tốt lành đến mấy.Vậy ra mình là kẻ đa nghi.Nhưng mình nhận thấy rồi,mọi thứ xung quanh chẳng bao giờ như nó tưởng cả.Mình cứ nghĩ cho nó xấu,nó tốt thì mình sẽ mừng.Còn hơn nghĩ nó tốt rồi sẽ sụp đổ.Tin vô đối vào 1 ai 1 điều gì là 1 điều ngu ngốc vô cùng tận.Càng tin tưởng bấy nhiêu thì càng đau và thất vọng mà thôi.Duy chỉ có My Lord là ngoại lệ...

Đọc Haruki Murakami-Biên nien kí chim văn dây cót. Có chi tiết cái giếng hoang khá độc đáo.Nó làm 1 kẻ thèm muốn 1 nơi vắng mùi con người như mình để khám phá.Nhưng với tình hình hiện nay,mình sẽ bị chửi là khùng.Nên mình muốn 1 nơi khác thoải mái hơn.Núi đồi trên Đà Lạt,hay biển chẳng hạn...1 mình ở quán café thú vị cũng không hoàn toàn muốn nữa.

Lẽ ra mình phải vô tư,thoải mái.Mình chẳng phải lo toan tiền bạc,không làm thêm,chìa tay 5 ngón xin tiền.Cơm không phải nấu.Việc nhà không cần làm...Điều kiện khá thuận lợi nếu không muốn nói là khá đầy đủ rồi.Vậy mà vẫn không sống tốt được...

Phải chăng cái nỗi đau dài dẳng kia nó cứ hành mình suốt.Nó cứ dấy lên bao nỗi đau khác, gián tiếp làm tự chán bản thân.Phải!Thực tế mình không sống tốt.Tự xoa dịu,mình lại nghĩ mình hơn được cả ối người rồi,việc gì cứ phải....Thành ra đâu lại vào đấy.

Người ta rất sợ mất cái mình đang có vậy thì mình phải sống theo chủ nghĩa :không có gì để mất để mà sợ.

Sau này người ta nên đặt cho mình là Vua nghĩ thì hay.^^

ps:Hôm nay thức đếm thấy đói...>"<

[HXA-11/01/2009 ]Nói lảm nhảm.

3 comments:

Thứ Sáu, tháng 1 09, 2009

...Weekend came...Nói nhảm hoài chưa chán...




Mình nhận thấy dạo này mình ăn ngủ rất là "hợp lý":Chuông nhà thờ đổ bắt đầu đắp chăn ngủ rồi chuông nhà thờ nữa cũng đầu lóc cóc dậy,vậy là họp lý...OMG!

Khổ thân,cứ muốn cải thiện body cho bằng người mà cứ ăn 1 trốn 2,giờ giấc tùm lum...hiz.Sợ bị đau bao tử là toi,thức khuya cứ đều đều vậy nữa.Mà không phải thức khuya,mà là thức tới sáng.Èo ọt!

Tuổi con rắn,mà làm việc giống con cú.Vậy nên bực hôm nào có giờ học buổi sáng...èo èo...

Sắp được nghỉ Tết,mà Tết năm nay có gì hay chưa thấy...???Chỉ thấy 1 đống bài thi sau Tết...Lạng quạng là đóng tiền ngu nữa....Không muốn.Không muốn.

Hiện tại là nhà thờ sắp chuông lễ,nãy h mò mẫm mấy cái E kia tốn cả mớ thời gian.Người ta đi ngủ,mình làm việc vậy mới khác người.Chấp nhận.

Hết SN rồi.

.....

This 's the first time I have had a "special" feelin' when I broke up a friendship.What a rocky relation.^^maybe so it's special.I dont think that makes me hurt much but it did.I love her in a special way,not like a love between male n female.Is it my fault?

Hope u'll feel better.Lord bless you!

Now,I'm sittin' here n recallin'.It was not very bad .It was so cool.

At this time,I need nobody.People all around me arent what they seem...I believe in nobody.I juz want a peaceful place to think but nowhere here...Maybe café,book or music is my second choice now.^^

///practise E///[HXA 10/01/2009]

3 comments:

Thứ Năm, tháng 1 08, 2009

...:::today is 3rd or 4th day of week:::...




Today is my birthday in certificate.09/01/1990-09/01/2009.It's special day,isn't it?Anyway, 9 is my lucky number-the 1st 9 of new year.

Hey guy,I have lived here 19years.I'm brin' up day by day.I'm strong.Thanks for my life made me become....Thanks my God.

I want,I need a smile.I have to smile,real smile.But it's a impossible thin' now.

I feel bored.Doin' what I think is a extremely hard work.

I have had a pain,deep n painful pain for a very long time.I used to cry but my tears can not solve this trouble.I wish I could treat the pain.Time is not a remedy for my pain but try n result...This pain,pain n pain....Could I come over it?

One of my reason why I left the Youth Choir is that I dont wanna see you-the friends.But the reason why I dont wanna see u is a secret.A secret cannot be revealed.^^.Dont think that u r bad.U r gud.very gud.:)

Wastin' of time is the 2nd reason-a secondary reason.

The 3rd reason is...somethin'.^^

At this time,I'm missin' our choir.^^

I'm crazy.lol myself again.
[HXA 09/01/2009.practise E.]

6 comments:

Thứ Ba, tháng 1 06, 2009

...Today 's the 2nd day...




...Too many words but there's nothin' done...I juz keep 'em mine.

You,the boy, dont talk 'bout anythin'any more.Ur words become zero if u do nothin'. Stand up for urself.U hve to get rid of sothin' old,somethin' bad.U wasted so much time.I know it's very hard 4 u but u must.Understand?

I'm not worthless.I'm not worthless...

I'm determined to do my best.

Give up,give up.

"I don’t wanna dream about.All the things that never were"

Lol.I'm crazy!Lol!

2 comments:

Thứ Hai, tháng 1 05, 2009

...today is the first day of week...




and nothin' written.

coz i have nothin' 2 write.:D...

entry end!

0 comments:

Thứ Bảy, tháng 1 03, 2009

...hết Giáng Sinh,người ta dỡ đèn...Tập làm văn GS 2008




Năm nay người ta giăng đèn trễ hơn năm ngoái,nhà thờ làm cây thông hoành tráng,hang đá hiện đại nhìn đỡ nhàm mắt,rất cool...

Bây giờ ra đường thì không khí Noel chẳng còn tẹo nào,thường thì cảm giác này có từ trưa 25,đèn người ta dỡ xuống hết rồi.Mưa nhiều,chập mạch tùm lum,người ta nản luôn.

Bây giờ lại chờ Tết.Tết của ta chứ không phải của Tây nhé.Chưa chi ra đường đã nghe nhạc xuân ầm ầm rồi.Nó khủng bố tinh thần ham hố của mình.Mà năm nay ngoài vài việc trong lịch ra thì mình sẽ kiếm vài cuốn sách ngấu nghiến qua ngày.Tết cũng nhạt nhẽo,chẳng có gì làm.

Năm nay giáo xứ cũng không tổ chức văn nghệ Chào xuân góp phần làm giảm không khí Tết.

Năm nay mình cũng không đi lăng nhăng vụ Hội chợ Dân gian ở trường...Ôi,Tết!

Post lại entry Giáng Sinh 2008 vừa rồi...

TẬP LÀM VĂN:

Nói về ngày hôm nay...

Tôi mệt rồi.Tôi muốn đi ngủ.Nhưng tôi có cảm xúc,muốn viết,muốn bộc lộ.Cách đây vài tiếng:

+không khí ồn ào náo nhiệt><thing lặng đến đáng sợ vào lúc này.

+háo hức,mong và chờ >< buồn và cô đơn.

Chẳng phải nỗi cô đơn vì vô cớ.Mà vì niềm vui nó trôi qua đi rồi.Và tôi lại cảm thấy 1 mùa mới lại đến,tôi lớn,tôi già,đáng sợ là khi mọi thứ xung quanh cũng thay đổi.Vì tôi tiếc cái "greatest time of year" mới qua,nên tôi buồn.

Tôi đang viết entry này lúc 3 h sáng hôm sau.Hôm trước đó,tôi bực.Sáng sớm đã bị càu nhàu,nhàm tai.

Hôm trước nữa thì có đi coi film relax,mà cũng bực.Vì tính đi coi đèn,mà chả đứa nào buồn đi,bực nữa,đi về thẳng nhà.

Hôm qua 24/12/2008

Ngồi trên xe bus...

Lần đầu tiên trong đời,thấy cảnh tượng kẹt xe dữ dội đến vậy.Cả hơn 2 tiếng.Tôi ngồi tôi đếm từng phút cộng với việc tính thời gian về tới nhà rồi chuẩn bị đi làm nhiệm vụ.Mà thời gian thì cứ hao hụt dần đến sát nút.Chính xác là từ 5h pm đến 7h24pm....Tôi đếm 5h từ đường Hoàng Văn Thụ,cho đến 5h10 rồi 20...30...35....40...45....50......6h mấy mới chạm Phan đăng Lưu.Từ chỗ này,tôi bắt đầu thấp thỏm.Lần đầu tiên,tôi làm giám sát và điều tôi mong nhất đó là cái được tôi quan sát mau mau rời khỏi tầm quan sát của tôi-cái nón bảo hiểm người lái xe máy ở phía trược.Đó là tốc độ của con rùa trên thân xác con người.

Đếm tiếp thì tôi vẫn trên con đường Phan Đăng Lưu.Cho đến khi tôi thất vọng buông xuôi ở chợ Bà Chiểu.xe bus nhích từng dm,dm...lúc đó là 7h.Tưởng là hôm nay đón Noel ở trên xe bus rồi cũng vui vui khi cái xe đến được Bạch ĐẰng.Từ con đường đó có vẻ trơn tru hơn.

Vãn tiếp tục công việc chán nhách là đếm.Trong lúc đếm có mở Biên niên ký chim vặn dây cót-haruki mang theo đọc.Đọc 1 trang,2 trang lại nhìn lên đồng hồ.Không chấp nhận việc thưởng thức sách trong tâm trạng thấp thỏm,không thoải mái,gấp sách tôi lại ngồi đếm tiếp.

Về được đến Chợ Thủ Đức là 7h25.Vẫn còn kịp nếu bắt được 1 chiếc xe ôm-tôi nghĩ thầm.Quái gở,mọi hôm xuống xe là mệt mỏi với mấy cấu từ chối:không,không đi.Hôm nay,tìm mòn mắt không thấy bóng dáng chú nào.Bận đi xem VN-TL chăng?

Lại chạy qua chỗ nhà sách.Thấy 1 đống người chạy xe đứng hít khói xe rồi.May mà vẫn chộp được 1 bác tài chạy về Tam Hà.Trước,bác nói Tam hà không đi được vì kẹt xe.Sau,bác đi đường vòng về trường Bình Quới-Ngã 5- Bình Phú -47 đường 5.Chấc chậc,không kịp tắm rửa quăng ba lô rớt đất rồi mặc quần áo  đi lên nhà thờ.

Hát đáp ca sai chỗ trầm trọng.Thường,chỗ này ở nhà tập cũng quen sai rồi.Hát không mặc áo mới vì lên lấy đồ thì bị khóa cửa.

...Party nöel...

Đường Tam hà thì vẫn như mấy năm trước,tấp nập người.

Năm nay,tôi có chuyện không đơn giản,khó khăn mà vẫn chưa quyết định được đúng đắn.Không vui,đại loại vậy nhưng vẫn tham dự party noel vì có người gọi đi.Tiếc là năm nay vắng "Chị Thảo đù shinh đệp" với lý do gì gì đấy...


Khi tôi đến,dường như mọi việc sắp sửa hoàn tất.tôi hưởng ứng mạnh với trò thị nướng hun khói và tôm nướng.Tôi no sớm vì cười.Vừa nướng,vừa hít khói và cả để mắt đến những tay trộm thịt ma le là Tâm dê xối xả-nhỏ con nhưng ham ăn,khoái tranh giành.Đếm được tôi ăn chừng 8 9 con tôm trong khi ban đầu đề ra,mỗi người 3 con.Thế là tôi khoái ,tôi cười đê tiện sau đó không ăn nổi món bún thịt và kem chuối.Bây gờ ngồi nhớ lại tô bún mà nó là nỗi ám ảnh luôn,ngán!Chậc chậc....


Có 1 thứ cảm xúc len lỏi trong tôi khi tôi nhận thấy 1 vài người có 1 vài chuyện không vui mà hoãn việc thưởng thức đêm noel này với bạn bè-những người mình yêu thương...Nhưng chỉ vậy thôi,tôi chỉ biết có thế,không rõ ràng,rành rọt nên chẳng dám nói sâu.Tôi chắc hẳn,năm nay là năm đáng nhớ vô cùng.Thường thì nỗi buồn sẽ sâu xa và dài lâu hơn niềm vui nhiều.Tôi nghĩ vậy.Hi vọng,sắp tới,họ có niềm vui khác thật sự thoải mái.

Tôi muốn nói nhiều đến hôm nay.Bởi vì,hôm nay là 1 ngày đặc biệt.Tôi sẽ lại thức dậy,nhưng gượng ép mình trong 1 điều luật chính mình tạo ra.Tôi muốn điều luật ấy được sống,được thực hiện.Tôi coi nó là 1 nhiệm vụ .Nhận thấy rằng,tôi là 1 kẻ thực hiện nhiệm vụ rất giỏi.VÌ thế,mọi việc tôi sẽ liệt nó vào dạng nhiệm vụ.Tôi biết,sẽ có người cho rằng như thế sẽ là không thoải mái,hời hợt,không thật sự là điều mong muốn xuất phát từ bản thân,gượng ép,nhưng đó là cách của tôi.Tôi không thử làm sao tôi biết được nó như thế nào?Nhiệm vụ của tôi là phải làm sống lại giấc mơ đã chìm xuồng...Tôi sẽ cố gắng vực nó dậy,cho nó sống...Tôi hiểu nỗi nhục hạ tôi đang mang,tôi không thích thế và không muốn thế.Tôi muốn được giải thoát...

...Tôi nhớ những người bạn,những người đã lâu rồi chưa gặp và cả những người muốn nhưng khó khăn để có thể gặp,tôi nhớ!...

Hôm nay mới đích xác là ngày Giáng Sinh,nhưng quen thuộc người ta lại hay đi chơi vào đêm 24,25 phải đi học...nên thành ra,người ta vẫn trông đợi nhiều vào phép màu,điều ước vào giữa đêm 24.Cuối cùng,cũng chẳng thấy phép màu nào.
 

Không tập viết nữa.Dừng lại.Bữa khác nhàm tiếp.

ps:Hình đại diện là cầm ly beer nhé,không phải coca hay trà đá.

HXA-posted  03/01/2008-

6 comments:

Thứ Năm, tháng 1 01, 2009

...tân niên của Tây,không phải tân niên của ta...




...
Ý kiến của ngày hôm qua không mảy may suy chuyển,hôm nay không có cảm giác của tân niên...có cảm giác mọi thứ đè nén đổ vào người 1 lúc thì đúng hơn...

Dù sáng sớm coi bắn pháo hoa đùng đùng,lộng lẫy ở trên tivi...

Hôm nay,ta ở 1 mình 1 nhà...cô đơn nhưng không cảm thấy cô độc.
Nỗi buồn thì vẫn quanh quẩn đấy,chẳng đi đâu được...

Giờ khắc này,ta cần nói chuyện với 1 người,cần 1 người để nghe ta nói,ta sẽ nói tất ,nói tất cả.rồi sẽ nhẹ nhõm,thoải mái.Thỉnh thoảng,ý nghĩ ấy lại dấy lên trong ta,sau đó lại nghĩ tiếp sẽ chẳng có ai-1 ai đủ điều kiện với ta,thế là ta lại nuốt nó vào.Đợi 1 ngày,ta không chịu nổi nữa thì ta để nó chết với ta.

Ta cứ hi vọng vào ngày mai,ngày mai sẽ có nắng của ngày mai.Hôm nay chẳng tốt đẹp tí nào.Toàn là tin xấu và điều xấu xảy ra.Ít ra ta vẫn còn hi vọng.Cuộc đời mới chết khi con người không còn cái gì để hi vọng nữa.

Không được rồi.Cứ như vậy là không được.Bỏ qua.Bỏ qua.




HXA-1/1/2009



1 comments:

Blogger Template by Clairvo