Thứ Sáu, tháng 5 29, 2009

Vòng tay quanh lửa




Blog bliếc gì chán òm,chán òm.Chủ nhân nó cũng ơ hờ như bà paputa nhận xét.

Up 1 bài viết 1 tháng rồi lên cho có vậy.

Tôi viết cho riêng tôi…

| | | VÒNG TAY QUANH LỬA | |

Ngọn lửa cháy trong tôi

Ngọn lửa hát trong anh

Ngọn lửa sưởi ấm lòng ta

HXA

Chúng tôi đã trở về sau hai ngày dự Trại Hè 30/0401/05,trước đó không lâu tôi đã thay mặt tất cả các bạn gửi lời cám ơn to lớn đến ban Tổ chức và kết bằng một nguyện vọng: Hi vọng rằng chúng em sẽ còn những cái hẹn lại lên qua từng năm ,từng năm sau nữa…”.Điều đó chứng minh cho tôi với niềm hào hứng mong muốn có thêm nhiều dịp trại,nhiều dịp vui chơi sau này để được hòa mình vào với thiên nhiên,được co sát,được vui vẻ,được thắt chặt nút dây tình bạn bè-anh em thêm thắm thiết.
Trở về nơi khởi hành với một khí thế như còn nguyên lúc ban đầu,ba lô-hành trang trên vai chúng tôi-80 trại sinh ca vang cùng nhau bài ca Chủ đề Trại hè 2009 náo nhiệt cả chốn linh thiêng.Một chút mệt mỏi của hai ngày qua không thấm gì so với sự ấm áp,niềm vui tươi rạo rực và tiêng tiếc khoảng thời gian đẹp đã trôi qua.Cơn mưa buổi chiều hè đã níu kéo chân chúng tôi lại nơi bắt đầu-trạm khởi hành-khuôn viên dòng tu Con Đức Mẹ Phù Hộ.Một vài bạn ngồi lại bên nhau vừa ngắm mưa vừa kể lại kỉ niểm ngày hôm qua-hôm nay lẫn nhau nghe rồi cười nắc nẻ.Một vài người tranh thủ chạy nhanh về ngôi nhà thân yêu của mình để nghỉ ngơi chuẩn bị cho những kế hoạch tiếp theo của một ngày mà hầu hết là đánh một giấc dài lấy lại sức.Một đám vẫy vùng trong đám đất lầy lội ở sân banh do trời mưa.Có vẻ như đó là một trò chơi mới :một đám túm bắt một đứa vào tình thế “không phản kháng nổi” và bãi đáp là đống bùn lầy sân cỏ đầy bùn kia.Thật may mắn là tôi không “được tắm bùn” miễn phí sau bao lần cố gắng chạy thoát.CÒn một đám cả nam lẫn nữ tiếp tục vừa chơi bời vừa giặt bạt và lều vừa sử dụng dưới cơn mưa to mát mẻ (trong đám đó có tôi).Đây có lẽ là cơn mưa hè đầu tiên mà tôi tắm…Mát mẻ,lành lạnh,vui vui!!!
Đêm qua,chúng tôi đã được ngọn lửa hun nóng lại niềm đam mê,niềm hy vọng,được thư giãn và thoải mái hơn trước khi kì thi Học kỳ hai đối với các bạn học sinh-sinh viên bình thường,Kì thi Tốt NghiệpĐại học cho các bạn cuối cấp.
Đêm qua,hai tay tôi nắm hai tay bạn,hai tay bạn thì một tay nắm lấy tôi và một người khác nữa,cứ thế cứ thế cho đến khi thành một vòng tròn nối kết 80 trại sinh-80 con-người-trẻ và điểm trung tâm là một ngọn lửa hồng đỏ hừng hực rực rỡ trong màn đêm tối đen mịt mùng bao phủ.Tôi cảm thấy ấm nồng lắm khoảnh khắc này,giây phút bên anh-chị linh hoạt viên ca hát và chơi trò chơi sinh hoạt mà lâu lắm rồi một thời gian chúng tôi mới được tạo điều kiện để tham gia.Tất nhiên chẳng có nhiều bạn bỏ qua cơ hội này và nếu có ai bỏ lỡ nó thì đó quả thật là một sự đáng tiếc to lớn.Màn đêm trải dài một màu đen tối tăm và rộng khắp,tiết trời se se lạnh vào ban đêm không đủ mạnh để cản trở chúng tôi dừng lại ,không những thế chúng tôi còn cảm thấy nóng dần lên với các trò vui chơi,nắm tay chạy vòng vòng quanh ngọn lửa bên tiếng nhạc ,tiếng tình-bạn,tình yêu thương của anh-em.Bảy tổ với bảy tiết mục ca hát,biểu diễn,tấu hài trong phần lửa trại với nhiều trò chơi sinh hoạt nho nhỏ.Vui nhất là có cả múa lửa nữa chứ không hẳn chỉ là một từ “châm biếm” của “teenagers”… Nếu tôi nhớ không lầm thì đó là tiết mục Vũ Điệu Hoang Dã.Ngọn lửa đoàn kết mười mấy thành viên trong mỗi tổ,bảy tổ trưởng với tất cả quản lý viên và tất cả hòa chung là một.
Trước đó chúng tôi đã hoàn thành các trò chơi lớn nhỏ với nhiều mật thư từ khó đến dễ và chìa khóa ẩn sâu bên trong ,tiếng cười vang vang khắp cả khuôn viên trại Martino . Dường như chúng tôi đã bỏ lại tất cả lo âu,phiền muộn đằng sau lưng,chỉ nghĩ về ngày hôm nay và cả nửa buổi cho hôm sau làm sao để chiến thắng,làm sao để hoàn thành tốt nhiệm vụ ở mảnh đất toàn cây xanh tươi,ban ngày rạo rực,rôm rả tiếng ve sầu đua nhau khoe sức sống.Vùng đất khá rộng mà tôi không thể ước lượng được bao nhiêu ha.Có một cây cầu xi-măng được sơn trắng để đi qua khu dành cho các hội-đoàn và một cây cầu sắt bắc ngang qua một con suối nhỏ để ra cổng sau.Cả hai cây cầu chúng tôi đều có nhiệm vụ quan trọng cần phải hoàn thành để qua trạm.Ở Martino,chúng tôi chiến thắng nỗi sợ hãi khi qua trạm leo lên cây và thả mình qua bên kia bờ bằng cáp treo khá mạo hiểm và lý th-một trò chơi mới chỉ có ở năm nay.Từ dưới đất đu dây cáp có thắt an toàn quanh bụng treo lủng lẳng ở không trung để “năn nỉ” lấy mật thư từ một trạm viên khó tính.Vượt qua một đầm lầy với một tấm ván và một bờ vai hay cái nắm tay níu một người bạn trong tổ,một ao sen mát mẻ được lội qua,hay chăng bị bịt mắt mà trượt bò trên xà bông, rồi bị phủ trắng toàn thân bằng bột mỳ.Một trạm có luật đặt ra cho chúng tôi là phải kết rồng-kết rết di chuyển bằng mông cùng tiếng ca” lảnh lót “của toàn tổ để vượt địa hình khó,khấp khuỷu mà không bị tách rời,đứt đoạn các thành viên …Những thử thách được các trạm trưởng đưa ra chỉ còn lại kết quả là nụ cười của chúng tôi.Điểm số vượt trạm bao nhiêu hoàn toàn không là vấn đề rất lớn.Rất vui,rất hào hứng và cũng rất nhớ đời đó là cảm xúc sau cùng.
Tôi thích khoảnh khắc đại diện bảy tổ và một anh mặc đồ tự chế bằng bất cứ cái gì có thể làm để diễn tả người cổ xưa múa tự do dưới khung cảnh đêm chỉ được thắp sáng bằng hai ngọn đuốc nhỏ trên tay hai trưởng-phó trại.Tôi thích cái nhạc nền vừa hiện thực vừa lịch sử ,vừa trầm hùng vừa lạ với tiếng trống chiêng khi chuẩn bị làm nghi thức bắt đầu thắp lửa với bài diễn văn nguồn gốc của ngọn lửa khai trí con người.Tôi thích các điệu vũ được múa bởi các đại diện trong trang phục lá cây với các tiếng tung hô,vái lạy giống kiểu các bộ tộc cầu thần linh vào những ngày lễ hội.
Vui nhất là lúc ngọn lửa sáng rực rỡ lên cao thật cao.Tuyệt!Ngọn lửa là tâm điểm ấn tượng sâu sắc nhất trong đêm và trang điểm cho nó là một vòng tay rộng thân thương bên ngoài ,hay ngọn lửa mới là vật trang trí cho mấy mươi đôi tay được kết nối lại với nhau tôi cũng không có chính xác câu trả lời.Tôi chỉ biết nó là một hình ảnh đậm đà và tình cảm nhất.Bức ảnh mộc mạc được trạm trổ,thêu vẽ bởi nét lắc lư ngọn lửa,những bước chân,cử điệu đôi tay đơn giản mà khó phai.Bức tranh không nhiều nhiều màu nhưng trộn lẫn nhiều âm thanh :tiếng cười,tiếng vỗ tay,tiếng dậm chân,chạy,tiếng hô hoán điều hành trại ….tiếng răng rắc của những cây gỗ đang đốt tạo thành ngọn lửa.Đặc biệt tôi cảm nhận được âm thanh nhỏ xuất phát từ sâu thẳm trái tim đang vui của tất cả mọi người.Dẫu chăng một lát nữa thôi,ngọn lửa sẽ tàn đi ,nhưng trong tâm trí mọi người ắt hẳn phải lâu lắm nó mới tàn rụi thành tro-nó sẽ tồn tại.Chúng tôi cùng nhau nhảy,hò hét và chiêm ngưỡng ngọn lửa trại kiêu hãnh.Đỏ rực những tàn rửa bay từ ngọn lửa trung tâm lên bầu trời đêm cũng là một hình ảnh thú vị.Có vẻ vì hình ảnh ngọn lửa đó quá đẹp mà những khao khát,hoài bão cuộc sống cũng từ đó mà hiện ra trong đầu một cách mãnh liệt và ào ạt .Ngọn lửa tiếp bước ,ngọn lửa yêu thương,lửa trại 2009 hoặc chăng 1 cái tên nào khác đẹp hơn để đặt cho nó-ngọn lửa trung điểm một đường kính vòng tròn? Không!Nó không có tên chung cho tất cả mà nó chỉ có tên riêng biệt ở trong tâm trí mỗi con-người-trẻ tham dự ngày hôm nay-vào phút giây này…
Tôi yêu cả giây phút phải chùng lòng xuống trong vòng tay ,thinh lặng ngẫm suy lại quãng thời gian đã qua đi,mải trôi theo những kí ức quá khứ,những ước mơ,kế hoạch đã vạch định ở tương lại trong tiếng nhạc nhẹ …Này bạn hỡi hãy thắp sáng lên,thắp sáng lên con tim nồng nàn…Này bạn hỡi hãy thắp sáng lên ngọn lửa yêu thương…khi ngọn lửa giữa mọi người chuẩn bị tàn rụi.Trong giây phút đó,tôi nghĩ và chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã thắp sáng được ngọn lửa ấy,ngọn lửa linh thiêng ấy sẽ mãi cháy và mãi sáng chứ không như ngọn lửa hiện diện trước mắt chóng tàn kia.
Tôi lại nhớ lại bài hát sinh hoạt trại khi giờ đây ngồi một mình:Thổi lửa lên xua tan đêm đen,thổi lửa lên nối vòng tay lớn… Thì tôi cần vòng tay-một vòng tay lớn đủ để ấm áp,đủ để ôm trọn lấy trái tim tôi,ừh thì là tôi đang cần “thổi một ngọn lửa” để “xua tan đêm đen” đang vây quanh bản thân héo mòn này .Vì thế mà tôi nhớ bản nhạc này.Tôi nhớ da diết vòng tay quanh lửa đã ở quá khứ.

Đêm trại đã qua rồi.Thời gian cứ dần mòn qua  theo năm tháng dài ngoằng ngoẵng,chúng ta lại càng lớn lên với từng bước vội vàng lướt qua nhau, cả cái chạm mặt cũng không kịp.Vì thế tôi yêu cái khoảnh khắc trại hè.Chúng tôi lưu giữ lại những tấm hình được chụp bất chợt,được tạo dáng để cười,lưu giữ hộ những kỉ niệm đẹp đóng "mác" thời gian…để nhớ về ngày hôm qua ,nhìn lại ngày hôm nay và để tiếp bước ngày tương lai xa xăm,xa xăm...

Thế thôi một vòng tay quanh lửa…..

3 comments:

Thứ Tư, tháng 5 06, 2009

...Chelsea...




Cha trọng tại khùng điên.Mk ổng,mình coi mà mình tức dã man.Bắt gì ngu như bò,cả cái trái thẻ đỏ cũng nhảm shiz,mà tại ổng bắt thẻ đỏ bên Bar nên cũng bỏ qua.Mk mk mk.mk mk mk. Tom Henning,cái mặt thì nhớ lắm zồi!!!

Hic hic.Haiz.Buồn từ sáng nay.Đi ngủ,sáng dậy vẫn thấy hụt hẫng ghê.

Em cũng chẳng hiểu,e chẳng bắt độ bóng đá mà e cũng coi đến thót tim.Hem biết mấy thằng cá độ nó coi có như mình hem nữa.Trời ơi,khoái có mỗi đội này nên cũng đau đớn vì cái đội này.Xui gì xui thấy ớn luôn.

Liên tục 3 năm ròng rã,cứ đến gần cái ngày này là...nhắn tin khóc với người khác zồi người ta reply,mình cũng không trả lời lại nữa.:(( :(( :((.Trời ơi.Khóc hận...

Sang năm,không biết sao.Tình hình là vẫn còn khoái Chelsea.Mà dù nó có out,bóng đá quốc gia thì mình yêu mến đội England,mà sao cũng không khoái nổi thằng MU-dù nó cũng lão làng lắm.C1 là của Ngoại Hạng Anh,nên thôi Mu thắng đi chứ 3 thằng Premier League mà để 1 thằng LaLiga nó ắm cái cúp C1 thì cũng không hay.Mặc dù sau đó mình sẽ bị mấy bài báo tra tấn,tung MU lên tới tận trời,rồi cái mặt thằng Ro ngập tràn báo,coi báo nản lắm.Vậy nên cũng không biết ủng hộ đội nào,mà nếu mình ngồi coi thì sự thích thú giảm đi tới mấy phần zồi,thôi,để chờ coi điểm tin vậy.:((

Em buồn.Nên em quyết định đi cắt tóc.Tối nay ai rủ em đi đánh cầu lông em sẽ đi rồi trút giận lên cái quả cầu.Nếu rủ lúc tập hát,e cũng bỏ hát mà đi luôn.Rồi là viết entry xong,chuẩn bị đi cắt tóc .Tính để dài dài mà thôi,buồn nên đi cắt cho đỡ buồn.Xong nữa là em thề em sẽ không lên Yahoo trong 1 tuần liền (ít nhất vậy,1 ngày không lên đã là khó khăn lắm rồi,em xóa hẳn cái icon Y!.Thù.Không thèm lên Y!.Chỉ có lâu lâu lên 360 blog xì tin với Facebook ham hố thăm vài phút thôi.Ai mà thấy e lên Y! báo em,em dẫn đi ,cafe thuốc lắc luôn...^^!

AAAAAAA AAAAAAAA!Đau đớn.Buồn quá đi à .Mình đã chuẩn bị trước 1 entry chúc mừng Ch mà vất xó.Đúng là dạo này tai nạn do xe bus xảy ra hơi bị nhiều,Chel đã đặt 1 chiếc xe bus trước khung thành hay quá,mà để phút cuối cay đắng...tai nạn,tai tạn!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!

Barca vào chung kết kịch tính nhờ vào phút đá bù giờ.

Drogba uy hiếp trọng tài.

Hiddink tố cáo trọng tài đã giết chết Chelsea

Terry chỉ trích trọng tài dữ dội.

Hức hức.

4 comments:

Thứ Hai, tháng 5 04, 2009

...Nỗi đau...




Tự thấy nỗi đau mình quá dài,đâm sâu và rất đau...Hầu như vào thời điểm riêng của mình lúc này,ta thấy ta rất đau,uh thì đau.

Đừng bao giờ nói ta không người thân-Thường thì ta không bao giờ nói câu này,nhưng ý nghĩa ẩn trong nó thì đôi khi.Thế nhưng dạo này,ít nhât là vài năm qua ta cảm nhận được cái ý nghĩa mang tên "người thân",ta phải làm gì đó cho điều này...Ta luôn phải nhắc nhở ta như thế.

Hãy là cú lóe sáng của sao băng hơn là hình dáng được thấy trong gương mỗi ngày hỡi nỗi đau.Vấn đề đặt ra cũng là ý của ta về phần khoảng cách,thời gian rằng nó ở trước mắt ta trước ghi lục lọi ở nơi đâu xa xôi để nhớ lại.Gần,nó đến gần ta,cư ngụ sung sướng trong ta và đôi lúc cười nắc nẻ vang thành tiếng mãnh liệt.Tâm trí ta đôi khi sụp đổ chỉ vì 1 nỗi đau...Vương vấn,phảng phất 1 hương đau đậm mùi.-Đừng bao giờ nhớ nỗi đau quá gần-...

Cứ qua đớn đau nhiều rồi sẽ biết sẽ biết-...Ta đau và ta biết ta đau.Qua mỗi cơn đau,ta thấy ta thật ngu ngốc.Ta cảm nhận cái con nít sau mỗi ngày trở lớn lên...Ai mà chưa cảm thấy 1 lần đau,người đó chẳng bao giờ đứng nổi giữa bao la này.Hết đau đi nỗi đau,để ta coi nó tầm thường như cát bụi sa mạc.


Đã lâu rồi,ta không hề khóc.Sức mạnh của nỗi đau ta vẫn chưa đủ để ta có thể 1 lần khóc thêm.Ta không muốn hao tổn thêm bất cứ giọt nước mắt nào khi chưa thỏa đáng.Ta chỉ khóc vì chính ta,ta không khóc vì 1 ai khác...Xóa đi hết tất cả những nản chí,đạp đổ những thất vọng,ta lại tìm được lối ra trong 1 mê cung đầy thử thách-ta tự an ủi bản thân như thế-Đừng bao giờ khóc khi đang chìm sâu tối đen.


Đừng bao giờ chết lúc ai đứng nhìn-...Ta không làm được,ta đã không còn là ta,mỗi khi nỗi đau được khơi gợi lại.Nó xé toạc ta ra.Chính lúc người đứng nhìn,ta là kẻ ở dưới,nỗi đau ta bị xé toạc dưới sự nhục nhã của bản thân và trên vinh quang của người.

Ta chưa hề kể cho ai về nỗi đau của ta,ai đủ hiểu ta để cảm nhận 1 phần của ta ta đã đủ mãn nguyện nếu đó là lòng chân thành đáng giá.Còn lại,ta căm thù.Dẫu ta có than với cả trời và đất,vết thương ta cũng không thể lành lạnh.Khi ta than là lúc ta đáng trách con người ta vì sự lãng phí.Trừ phi có 1 tiếng lòng thầm gọi nơi nào đó,ta sẽ buông nhẹ 1 lời than...Trả giá...Dẫu ta có đau mịt mùng vẫn không kêu than.

Giữ lại cho những yêu thương,giấu kín cho riêng ta biết .Chỉ vì...Bao giờ thương thì cũng nồng-... ... ... 

Tôi đang đàn 1 bản nhạc toàn nốt trầm cho cuộc sống .Ta dừng lại khi Dây đàn ngân một tiếng chùng-phản ánh đời ta.Chùng để nhìn xuống ta thấp kém và không thấy1 ai bên dưới cho sự kiêu căng ,nhìn lên thì bao nhiêu thanh sắc đượm đà,da diết,xán lạn.Chùng xuống,chùng xuống...chùng nhưng đừng vượt giới hạn để đứt lìa đi.Ngủ quên với nỗi buồn ,biết chừng nào thức dậy hỡi niềm vui...Ta lại tin tưởng vào bản nhạc sau với những nốt trung và nhưng nốt cao (âm thầm chỉ cho mình ta hát.)

Đời thật dài như cơn đau-Ta chết ở câu này.Đi phiêu diêu vào lòng những con người khác,bình yên là điều ta chưa từng thấy.Con người đầy những âu lo và những vết thương quá khứ.Ta ấn tượng và sâu sắc ở những nỗi đau người khác,đồng cảm với những nỗi đau thật dài.Ta biết nỗi đau sẽ thế nào,chính vì thế ta sẽ không là nguyên nhân cho bất cứ 1 nỗi đau nào trên bất cứ ai, và ta cố gắng như thế trong khuôn khổ ta điều khiển được cảm xúc...

Bao giờ yên bao giờ yên cho thân nằm xuống/-Ta đã tự hỏi câu này không biết bao lần,rằng khi nào ta được nghỉ ngơi.Đầu trí ta thật nhỏ bé cho những niềm xa xôi ,phiền muộn chiếm giữ.Ta muốn niềm vui,hạnh phúc ở trong đó.Ta muôn trí tuệ,yêu thương và tài năng.Nhưng thực tế,ta đã giành cho nó quá nhiều với những niềm đau,nỗi lo lắng và vài thứ linh tinh phi thực tại khác...Gối câu kinh nằm xuống-Ta ngủ 1 giấc bình yên.Ta muốn thân ta gác trên 1 thứ thảm êm ái,nhẹ nhàng...thỏa mong muốn.

Ta đủ lớn để mong muốn mình bé lại trước khi ta muốn mình mau lớn thêm chút nào nữa Lòng hiền lành như đứa nhỏ Chẳng lo âu ,ta thong dong ta cười như ngây.

Đừng bao giờ nói với 1 người tham lam hay đang thèm khát mãnh liệt 1 thứ gọi là niềm vui thực sự rằng:Đừng bao giờ tiếc những khi hạnh phúc ngắn. Và tôi là 1 người tham lam vì tôi có 1 tiếng gọi là con người mà.Củ chuối ở cái câu "Tiệc vui bao giờ cũng có lúc phải tàn".Thiệt là nhảm tai,cười khẩy!

Trước đây ta thường vênh mặt tự đắc với những vỏn vẹn tầm thường của thành công(1 bài toán được giải cũng được gọi là thành công nhưng nó khá tầm thường vì ta không nói đến nó là bài toán quá khó hay quá cao siêu...).Tôi đang quăng mục tiêu của mình ở 1 nơi nhìn thấy được nhưng không dễ dàng để chạm.Già trong những suy nghĩ,lạc lõng trong khi câu hỏi đặt ra cho trẻ con chỉ vì thấm lời khuyên:Đừng bao giờ hái trên cây quá gần.Đời chẳng có gì gọi là đơn giản cả.Người ta sẽ không thấy sự trưởng thành ở nơi ta nếu họ không nhận ra những sứt mẻ của thử thách.Lắm lúc ta cũng mâu thuẫn khi trông chờ vào sự may mắn.

Ta đã nói rằng ta phải đặt mình là mục tiêu ở nơi xa xôi hơn,không giống ai cả.Điều kiện cần và đủ là nó không phải 1 giấc mơ .Vì Giấc mơ cũng như mặt trời giếng khơi đó thôi chỉ có thể với và chạm bằng niềm tin.

Đôi khi không cần ai mà gánh nỗi lo nặng vai/Rồi thì bật khóc lúc đêm rừng chẳng lối nào ra/Ta mới giận ta...-Ta thực sự thích đoạn nhấn này,thực sự thích.Ta phải công nhận rằng ta chưa đủ niềm tin vào 1 ai có thể hàn gắn nỗi đau chữa trị vết thương của mình.Câm nín và chịu đựng rồi khóc bên trong khi thấy mọi người đã bỏ đi,đã lãng quên 1 người mà trước kia luôn mong muốn được chia sẻ.Đó không phải là sự quay ngắt thay đổi,mà là la,là ta  giận và nhìn lại chính mình...



Lời của Quốc Bảo thật là hay,có lẽ ta chưa đủ lớn ,chưa trải nghiệm như tác giả và thấm từng lời,từng ý.Ta cố gắng hiểu nó theo phương diện của chính ta,khi đó ta mới thấy bài hát hay và ý nghĩa,nếu hiểu theo cách của tác giả ta chỉ khâm phục tác giả rồi thôi mà không cảm thấy hay cho lắm.1 bài hát lưu lại lâu nhất trong ta là bài hát được dán vào 1 niềm đam mê,hay 1 ước mơ-hi vọng,1 nỗi nhớ-kí ức lạc,hay ta cố gắng tìm 1 phần của chính ta .Hay ở chỗ đó.

Có lẽ bài hát vang 1 điều gì đó ở Tình Yêu,ta Yêu đời,yêu bản thân ta...thì ta có thể ngụy biện cho những cảm nhận của ta rồi.Ta mượn lời hát để nói lên 1 phần tâm trạng...Cuối cùng,ta không muốn bát cứ ai đọc qua hiểu rằng,ta đang cố gắng phân tích hay diễn xuôi 1 bài hát tựa như 1 vài đề văn phổ thông trung học.

Nếu bài hát này thay đổi 1 chút ở phần nhạc dạo đầu nhẹ nhàng hơn,thì mình càng thích hơn.

Phát hiện quan điểm của mình:Mình không thích thưởng thức bài nhạc nào có sử dụng tiếng trống,chiêng...


Try it,try it to the limit,guy!

Thôi thì xếp những nỗi đau lại thành những cung bậc thang,rồi đạp manh lên để vượt qua.Từng bước,từng bước lên trên..

HXA.04/05/09

(Có cafe +hoàn cảnh cô độc vào lời nó khác hẳn)

2 comments:

Blogger Template by Clairvo