Thứ Sáu, tháng 6 26, 2009

Coffee Box vào 1 ngày giữa tuần oi ả...


Dịp 1 thằng nhóc rủ rê café lý do nó đậu Tốt nghiệp THPT. Quán ban đầu dự định là Apple nhưng trên đường phát hiện quán mới thì quyết định ghé vào thử - Coffee Box-.Nó là cái hộp 2 ngăn vuông vức,đơn giản và không màu mè.CB có nét riêng lạ.Và lúc nào cũng vậy thường là tôi chọn cái tầng ở trên cùng ngồi.Chắc là do sau khi đã bước vào cửa để vào bên trong rồi thì khung cảnh đã ập vào mắt gần hết,còn bên trên có thứ gì thì chưa thể thấy.Thêm nữa là muốn thử cảm giác bước bậc thang ở 1 quán lạ.Với lại tôi cũng không muốn với người quen mình là cái hình ảnh quen thuộc ập vào mắt họ khi bước vào 1 cái quán nào đó.

Hôm nay mải mê nói chuyện nên không để ý quan sát tường tận quán và thưởng thức âm nhạc ở đây lắm.Đi 1 đám trên 2 người thì cơ bản vẫn là tán nhảm rồi bất chợt coi đồng hồ đứng dậy.Nhưng cuối cùng cũng kết luận rằng:cũng được đấy chứ,không tệ chút nào!
Tiếc là trừ mình trong đám này ra thì nhiều người không thích thể loại yên lặng này.
Để đến vài tuần nữa thì mình sẽ ghé lại ...

Thời gian trôi đi ở CB không phải là phí như trước đây đã từng ở Nhớ-và mình sẽ không bao giờ trở lại quán này thêm lần nào nữa-quán Nhớ.

1 comments:

Chủ Nhật, tháng 6 21, 2009

Những ngày cuối tháng 6.



Quả là 1 ngày không quá sức tồi nhưng là 1 ngày tồi.Tồi khi gom nhặt lại từng mảnh nhỏ đến lớn từ "hôm qua" đến "hôm nay".

Biến động.Biến động rồi.Không được bình yên nữa.

Tuần trước,trước 1 ngày CN biết cái tin mà chỉ 1 mình mình trong tình trạng quá trễ để biết thì đã định "hide away".Tối,xách balo đi biển trong tình hình giọng nói không phải là giọng con người.Khi về đã cảm thấy tốt hơn nhiều.[Biển 2009]

Bản thân càng ngày càng đi xuống nên đành chấp nhận với sự nghi ngờ và khinh thường.Nói thì to làm thì nhỏ.Nói quá nhiều rồi.Nói nhiều thứ không cần thiết,không thuộc về mình không đáng phải nói.Thứ đàn bà!

Quá đa cảm rồi và điều này không cần thiết.Có khi chỉ là 1 việc nhỏ nhưng phản xạ có điều kiện khi áp đặt phải để tâm,phân tích và dằn vặt.Đồ đàn bà!

"..Rồi bất chợt khi những bản nhạc đã tắt sự yên tĩnh mới thật dễ chịu...Những kỉ niệm tháng 6."

Tháng 6,nên cứ để nó bình yên êm đềm...Thực sự là muốn như thế nhưng cứ đến giờ ngủ tối là thất vọng & buồn bã lo âu lại về.

Những ngày tháng 6...

1 comments:

Thứ Bảy, tháng 6 20, 2009

Viết



Nhiều lúc muốn viết,nhưng type được vài dòng lại thôi.Type vài dòng lại xóa.


Có khi đêm vừa đặt lưng xuống muốn ngủ ngay để sáng mai bắt đầu 1 ngày dài,mắt nhắm mà trí óc vẫn làm việc...thôi thúc bản thân bật lại máy tính vừa tắt để viết lại những gì đang chảy cuồn cuộn trong não,mà lại thôi 1 bài viết chưa post.


Tôi thích ai thích viết vì thế mà mình khâm phục những nhà văn,cho dù họ có xuất bản 1 tác phẩm-1 cuốn sách dở tệ hại.Tôi thích những cuốn sách không phụ thuộc quá vào yếu tố tưởng tượng.Một cuốn sách tôi thích khi nhận ra có 1 phần nào đó bản chất tác giả trong cuốn sách.Đọc blog,nó thuộc dạng này,đâm ra tôi ghiền blog.Nhiều khi mê mẩn lang thang lần từng blog này sang blog khác cả ngày cốt yếu chỉ để tìm hiểu người khác,đọc những gì họ viết.Tôi thích những trang blog của người hay suy nghĩ,dùng cách viết để giải tỏa và thích những dòng văn hơi hướm nỗi buồn,tiếc nuối một thứ gì đã qua...


Phải chăng cái lối " im lặng là vàng "hay bất lực để phản pháo những gì không thỏa mãn trước mắt,khi nghe và những gì trong đầu hình thành nên những suy nghĩ để viết ra.Tôi thích cái gì được đầu tư để thành công,vì vậy mình yêu thích sự viết.VÌ viết thì đã là đã đầu tư suy nghĩ rồi...Nếu nối những dòng suy nghĩ dài lại thì nó cũng trở thành 1 đoạn văn dù chăng không hoàn toàn theo đúng 1 chủ đề-đó cũng là 1 sự viết.


Bạn khát nước,lập tức bạn phải tự tìm nước để uống,giải khát cơn khát của chính bạn.Tôi cũng thế ,có đôi khi viết chỉ để thỏa "cơn khát viết" dù cho bài viết đó chẳng được ai quan tâm,nhận xét,có khi chẳng thèm liếc mắt chạm đến.Nhưng tôi vẫn viết,viết để bớt "khát".


Hầu hết những bài viết của tôi đều là những dòng tâm sự nhỏ,những rối bời,bực bội...hay đắn đo suy nghĩ.Tôi đã không thể nói ra một cách trực tiếp,giữ hoài trong đầu thì sẽ càng bấn loạn,bất thường.Tôi sẽ tìm cách để giải thoát nó ra bằng cách viết.Với tôi niềm vui thì rất dễ bộc bạch,nhìn vào ai cũng thấy nên ít những bài viết mang âm hưởng của niềm vui.Có vài người nhận xét thế này : lâu lâu cách ngày 2 ngày là thấy blog A có những bài buồn bã...Blog u ám,ảm đạm...

Trước đây,ở những trang blog tôi viết rồi cài chế độ private.Nhưng khi đọc lại thì thấy nhảm nhí.Viết rồi xóa.Xóa rồi lại viết.Tôi tự nghĩ rằng nhiều người đọc blog-những bài viết của tôi mà không để lại gì "không cụt thì què" họ nghĩ tôi là 1 đứa nhảm nhí,rỗi hơi lắm chuyện vẽ vời.Tôi đã sợ hãi và đóng chặt blog lại,giấu những bài viết cho không ai hoặc xóa phứt đi cho xong chuyện với hi vọng người đọc sẽ quên những gì đã biết.Đơn giản thôi,vì tôi cũng haydùng chính bài viết đánh giá con người họ .Lâu lâu nhớ lại những nụ cười mỉa,chê bai,khinh bỉ đê tiện từng xuất phát từ chính miệng lưỡi mình như 1 tia sáng chiếu thẳng góc đến 1 tấm gương mà chính mình là nguốn sáng.Ngược lại,những khi phát hiện năng khiếu viết văn,văn phong đặc biệt,ấn tượng,sâu sắc,những phẩm chất tốt của con người họ;tôi muốn chia sẻ,đồng cảm,an ủi lại thôi thúc mình viết để mình được nhận lại điều tốt đẹp đó.


Một thời gian dài,tôi phát hiện mình là 1 kẻ chẳng ra đâu vào đâu,hay nghĩ vẩn vơ,hay giấu cảm xúc mình thế nên chẳng ai biết mình thế nào ra sao trong khi mâu thuẫn là muốn họ tự khắc biết rằng mình đang trong tình trạng thế nào,ra sao.Tôi chọn cách viết ra để lột tả dần 1 phần bản chất con người mình...từ đó mà tôi thích viết.

Thời gian để viết 1 entry tầm vào khoảng sau 22h lúc mà mọi thứ đã dừng hẳn.Không tiếng tivi,không tiếng nói chuyện,không tiếng máy dệt..vv..Khi viết tôi không muốn ai chi phối,ảnh hưởng làm gián đoạn mạch viết...

Có lẽ tôi đang dần già đi khi chọn cách viết làm món ăn tinh thần...

2 comments:

Thứ Hai, tháng 6 08, 2009

B&W café

Buổi tối phóng xe ra đường đi café B & W.(Không biết viết tắt từ chữ gì cả,Boys n Women cho shock).B n W chọn tính chất tĩnh làm nền.Không thấy cái "bar" ở đâu cả nhưng dàn âm thanh thì quá lộ liễu.Chọn dòng nhạc Jazzlàm chủ đạo âm thanh nhưng tiếng ồn trội hơn giai điệu bài hát dù quán hôm nay hơi vắng người.Có 1 cái gác xép nhỏ,xếp vài bàn ngồi kiểu Nhật Bản khá hay và độc đáo-chỗ tôi chọn hôm nay.Có 1 vị khách ngồi kế vừa xài laptop vừa hút thuốc lá,khói bay phì phèo sành điệu nhưng lịch sự thì không.

Khi vừa bước vào bên trong,từng bậc lên gác xép và đảo mắt quan sát 1 vòng phong cách quán thì cảm thấy hơi thiếu thiếu 1 chất gì đó mà nghĩ hoài không ra.Thiếu sự bắt mắt hài hòa?Có lẽ tiếng nhạc nên bật lớn hơn 1 chút cho vừa tai,cũng có thể là do ánh đèn chưa thích hợp với khung cảnh kiểu này hay là do màu gỗ quá sáng so với "gam" tối của tổng thể...Cổ điển nhưng vắng sự sang trọng,trí thức cũng có nhưng chưa tới.Thêm 1 sự mất điểm nữa là hôm nay máy lạnh hư phải xài quạt máy.

Nếu Trầm không đông và hơi ồn ào vào buổi tối.Nếu Trầm chịu khó tu sửa đều đặn.Ngắm thiên hạ ngoài đường vào những buổi chiều hè có mưa thì thật là tuyệt vời lắm nếu chọn ghế ngồi không phải là chỗ nước mưa rớt xuống từng giọt.Tuy nhiên,từ cái ấn tượng đầu tiên và 1 chút kỉ niệm cho đến bây giờ thì Trầm vẫn là "favorite café".Quán B&W chê nhiều nhưng không phải không hay mà nói thế để tôn cái "Favorite" lên.Rồi thì tối tối cuối tuần rảnh rang cũng cố gắng ngót nghét,bủn xỉn trích ít tiền để dạo thử 1 lần cho biết các quán chưa từng chạm chân ở Thủ Đức,chứ mình cũng chỉ là 1 thằng nhóc "1 tay bám váy mẹ,1 tay trắng ngửa xin tiền" chứ nào dám xài sang...!!!

Có 1 điều lạ,hôm nay đi với thằng bạn học chung 3 năm cấp 3.Trong thời gian mài quần ở ghế NHH thì "giao du" với nó không nhiều-thậm chí là rất ít.Có đứa nhảm nhí chung lớp nhận xét nó rằng là thằng xếp sau tôi về trình độ khó hiểu-hôm nay cũng mới gián tiếp nghe lại lời nhận xét này thôi....Chủ đề thì cũng ôn lại chuyện cũ từ 3 năm học và 1 số bạn bè học cùng.Đôi khi cũng nên đầu tư một chút thời giờ cho món canh cuộc sống bớt vị nhạt kiểu này.

Cuối cùng ra về với cái bóp còn nguyên si vì lý do sinh nhật nó tháng trước và 1 vòng quanh Thủ Đức hóng mát buổi tối trời đứng gió...

0 comments:

Thứ Năm, tháng 6 04, 2009

...Da hu ba trăm sáu chục độ;...

Y!360° closed,không vấn đề gì quá sức.Vì đã có 1 chọn lựa khác thay cho phiên bản cũ đầy lỗi.Nói vậy chứ ;cũng từng ăn ở với 3 em Y!360° và tất nhiên những cảm nghĩ là không thể thiếu...

.Y!360° từ 1 người mà ra,mò mẫm,tìm tòi.Từ 1 người biết thêm vài người,kết thân đến bây giờ.(Hoặc có ấn tượng tốt.)...H map,THF và 1 vài nhân tố khác cũng bắt đầu từ chỗ này...

.Y!360° làm mình trở nên yếu đuối với những entries tự sự -có kẻ đến gần mình hơn và có kẻ lẩn tránh xa hơn vì những điều đó.Nhưng,trình độ viết lách tăng đáng kể.Nếu ai đọc được những entries từ xưa thì cứ tưởng văn của 1 đứa lớp 7 lớp 8.Từ đó cũng mới bắt đầu mò sách về đọc,yêu Tiếng Việt,yêu Tam Hà ... đặc biệt là đây.

.Y!360° làm mình trở nên có ích.Biết chia sẻ và lắng nghe(những tâm sự không bằng lời,mặt ẩn của con người)."Biết đọc" và "biết viết". .

.Y!360° chôn vùi những kỷ niệm và làm dậy những đau thương .

.Y!360° ép mình nhìn nhận lại mình yếu kém thế nào qua những trang văn của chính bản thân và của người khác.

.Y!360° có những dấu yêu.có những sỉ nhục chưa đáp trả.có những lời hứa hẹn chưa thành hiện thực .những an ủi,quan tâm khi suy sụp.những con người sâu sắc.những bí mật bất ngờ được phát hiện.những kết nối.có cả những nước mắt và nụ cười.

.Y!360° làm chức năng hơn cả 1 Y!Mail với những Private Messages.

.Y!360° làm tăng trí tò mò.gián tiếp thành lập và kết thúc những mối quan hệ.

.Y!360°- 1 cái mốc thời gian in sâu-1 bầu tâm sự nặng nề-1 niềm tin,1 niềm vui-1 cuốn sổ nhật ký thật-1 album hình ảnh đầy màu sắc...Tổng cộng,Y!360° 1 nghệ thuật đặc sắc riêng biệt của từng "nghệ nhân".

.Y!360° .Y!360°.Y!360°.

Mình cũng cảm thấy tiếc khi lật ngược quá khứ từ khi bắt đầu đến khi kết thúc...1 phần con người của người viết.Cám ơn cho người bạn...

1 comments:

Blogger Template by Clairvo