Thứ Bảy, tháng 10 09, 2010

HighSchool n Now.

 

Đã quá nhớ thời học sinh cấp 3 rồi .

Cái mình nhớ chẳng phải là thầy - cô , ngôi trường mà chỉ là bạn bè và bạn bè thôi . Bất kì kí ức thời cấp III nào của mình cũng đều đính mark bạn trong đó . Còn bây giờ ... khác quá , xa vời quá rồi .Bạn bè cấp 3 mình chả còn liên lạc nhiều với ai cả dù cho hồi đó có-vẻ-thân-thiết-vô-cùng-tận. Mình muốn thể hiên nỗi nhớ này bằng thứ-chất-lỏng-từ-mắt nhưng khó quá , chỉ còn 1 cái cười đượm sầu .

Trên con đường ngang qua Bình Triệu , nắng hanh , gió lộng , đường rộng trưa nay vắng tự nhiên mình cuộn cào thứ quái gì đó bên trong . Con người nơi này đang hối hả , tất bật . Lâu lắm rồi mới gặp lại cái cảm giác này . Cảnh buồn mà đậm đà chất . Haiz . Mình nghĩ , hiển nhiên xa nơi này chắc mình buồn mà không thể khóc được . Hôm nay mình đã chạy dọc hết con Kha Vạn Cân và diễn giải lối này , lối kia sẽ đi vào nhà mình , nơi này là nơi học cấp III ... 1 đứa đang ngồi phía sau ...

Có cảm giác nhớ về thời xa xưa nữa .Cũng vào những buổi trưa nắng chói chang thế này , gió lồng lộng ,cây cối xào xạc , không gian im ắng . Có cảm giác mính sẽ lại nghe tiếng rao của bà bán chè đậu đen , bà bán ve chai inh ỏi sắp tới . Trên cây mít trước nhà , bọn chim sẽ kéo từng đàn từng đàn theo đủ thứ hình thù về mà nhảy múa kêu ríu rít .  Những người đã khuất dần hiện về ( Bà nội ngồi trước hiên nhà phành phạch cái quạt , bà trẻ nhà kế bên lầm lũi về nhà từ một nơi nào đó ,...) xuất hiện cả những đứa hồi xưa chơi chung mà bây giờ gặp mặt không nói nửa lời nữa .

...

Mình chưa biết mình đang ở thời điểm nào của thời gian mà giờ nay có vẻ mình đang đi ngược lại  kí ức. Phải chăng giống ông Haruki Murakami viết trong cuốn truyện ngắn NGƯỜI TV tức là mình đã đến "điểm bơi vòng lại " rồi sao ?

0 comments:

Thứ Năm, tháng 9 02, 2010

Tiền 2/9 1 ngày.


1/9.
Hoang mang và bấn loạn quá vì không biết có nên theo đuổi cái kế hoạch không nữa .Dấu ngã trên trán càng ngày càng nhiều và đậm nét. Đạt thì có thể đạt được rồi , nhưng hậu kết quả thì chưa biết xử lý thế nào nữa.
Thời gian qua , cứ như là bị gông xiềng trói giam , bức bối bực bội khó chịu cơ mà vẫn chưa thể tự tháo xích được.


Hôm nay thiệt là nhục mặt vì không biết làm bài tập tiếng P kia . Đơ toàn tập ! Cơ mà hôm nay lại gặp cái cô-chị dạy thế xinh và xì tin quá , giọng hát quá sức hay và truyền cảm làm mình phải tìm kiếm bài hát đó nghe đầy đủ cho bằng được . :x

Cafe tối .
Đi chơi lớn , chơi xa thì không thể chứ ba cái cafe cà pháo lâu lâu tụ họp hàn huyên tán dóc rộn ràng thì ok , được .:D :D :D . | ... | .

Đêm về ngồi nghe nhạc , viết nhảm , siêng năng học bài và nghĩ nhẹ về ngày mai : ngày lễ cũng như ngày thường , ngày thường của mình cũng như ngày lễ , rảnh rang , thoải mái muốn làm gì cũng được . Đời thế là tạm đủ , còn lại tùy thuộc vào bản thân sau này thế nào vậy .

0 comments:

Thứ Sáu, tháng 8 27, 2010

... những thứ vớ vẩn đã được vạch ra ...



Kế Hoạch.

Mình có nhiều kế hoạch PHẢI thực hiện cho bằng được ở năm nay (2010-2011) , và tôi - HXA THỀ là sẽ phải thực hiện cho bằng được . Dù cho hậu kết quả có suôn sẻ đi không hay chăng nữa , thì những thứ đã vạch ra nhất định phải đi đến ĐÍCH .Nhất định như thế ...

Điều mình đang cần nhất hiện nay đó là 1 cái đầu với 1 bộ não hoàn toàn tỉnh táo , nhiệt huyết căng đầy , tinh thần thoải mái ,  SỨC KHỎE - phải là KHỎE chứ không như tuần rồi lăn lê bò càng đắp chăn trùm mền ở giường , nóng sốt vớ vẩn được .

Điều mình sợ nhất đó là "STRESSNESS" .Đầu óc nhức như búa bổ thì không thể tiếp thu được 1 thứ gì sất . Sợ cái gọi là "tẩu hỏa nhập ma ". Vì vậy , mình sẽ phải để tinh thần nhẹ nhàng , không đè nặng . Kế hoạch chưa được tiết lộ ( có thể là đã tiết lộ mà người nghe đã không quan tâm ) nên áp lực chỉ là 1 phần nho nhỏ như con thỏ cỡ 8/10. ^^ . Tính mình chả giấu được gì , lang bang , lang bang bô bô mấy phát là bọn kia nó biết liền. :( ^^

Vì những thứ này , mà mình đã - đang dần từ bỏ thói quen uống cafe ( một niềm đam mê thứ thiệt ) , không ngủ trưa , không thức khuya nữa , tập dậy sớm .Và khi thức dậy , lập tức dựng nệm lên , gấp chăn và làm vệ sinh cá nhân trước khi tập thể dục . Lành mạnh như bạn Dung NHH nói .^^

Hôm qua , mặc dù nhắm mắt 2h đồng hồ mà vẫn không ngủ nổi , đành lấy sách ra đọc chứ không thèm bật máy như thường lệ . Và sau này , nick yahoo có thể không sáng từ 0h cho đến sau 6h , facebook làm quái gì phải bỏ . Bỏ có nghĩa là mình bỏ luôn 1 mớ bạn bè , chả biết tin tức gì ráo à . Nhảm nhí !:D

Những tiệc vui chắc chắn là sẽ sắp xếp chu đáo để tham gia relax , vẫn chu toàn bổn phận  , siêng năng ,cần cù nhưng đôi lúc cũng vắng mặt không lý do . hah hah .

Những vấn đề linh tinh khác , như mấy cục sỏi cầm chọi người khác rồi "chạy làng" là xong . hi hi .
... ... ...

0 comments:

Thứ Năm, tháng 8 19, 2010

Sinh viên vs Học Sinh


Chiều qua siêng năng xách xe đi học sớm thật sớm .
Đến nơi - Trường TH Võ Trường Toản lúc tiếng trống tan trường còn chưa vang lên .
Đứng chờ cùng với mọi người.

     Trong khi mình đang  quay cái gương chiếu hậu chỉnh lại tóc tai sau khi bị đè nén bởi cái " nồi cơm điện " thì phát hiện ra mình dạo này "già" quá rồi (nghĩa nào cũng già ) nhưng "style" quá , điệu đà quá . Tóc nhuộm nâu vàng rồi . Chỉ thiếu vài cái hình xăm + cái bông tai nữa là đủ bộ "siêu nhân" mê chơi hơn ham học rồi .

     Nhìn khung cảnh phụ huynh đón con yêu về mà thèm khát cảm giác thời học sinh cũng được đưa đưa rước rước sao sung sướng quá .
     Bọn nhóc ùa ra chật kín cả một khúc con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm..
     Nhìn mấy đứa học sinh áo trắng - quần xanh - khăn quàng đỏ khá vui mắt .Cảm giác giống như được sống lại thời trung học cơ sở , rồi lên trung học phổ thông vậy ...Từ cái chỗ này , cảm thấy rất nhiều thứ khó diễn tả.

Vậy là đã rất nhiều thời gian vụt qua rồi ...

     Con quay kí ức quay vòng từng vòng quay màu phượng đỏ thời không -được -mang -dép -lêcặp-phải-có-quai-xách ,buồn não nề đến nỗi mình không thể ngồi kể lại những cái gọi là kỉ niệm ngày ôm cặp táp được nữa ... Vì khi nhắc lại , chính ta sẽ có cảm giác đau nhói , luyến tiếc nhiều thứ . Quá nhiều hình ảnh đang nhạt nhòa dần và sắp tan biến .

     Xã hội dường như đang gồng mình thay đổi như lốc rồi còn ta  thì có vẻ quá chậm chạp lạc hậu , quê mùa. Phải rồi , những kẻ chỉ làm việc như những con cú ăn đêm , ngủ ngày như gấu ngủ đông thì làm sao cảm nhận được thời khắc thay đổi từng ngày . Bình minh và ăn sáng là thứ xa xỉ phẩm .

Ta còn biết bao điều chưa làm được ...

 2 năm - tới 3 năm -rồi 5 năm nữa ...????

1 comments:

Thứ Tư, tháng 8 04, 2010

Ánh đèn.


Hắn là 1 gã thần kinh , vớ vẩn mà tôi quen ở 1 lớp học thêm tiếng Anh ban tối . Trong dịp rảnh giờ trước khi thầy vào lớp , hắn lại gần bắt chuyện trong khi tôi đang lật vài trang tiểu thuyết của Haruki Murakami . Dở người không khi hắn khoe hắn thích những tác phẩm của thuyết gia ấy mà bỏ dở cuốn Rừng NaUy ,thích học tiếng Anh mà tôi thấy trình độ của hắn chả ra đâu vào đâu và có vẻ rất biếng nhác .

Bỗng một tối, hắn gọi điện rủ gấp ra quán café yêu thích của 2 đứa ở Thủ Đức . Hắn bảo hắn đang cô đơn , cần tâm sự . Tôi đã quá quen với việc hắn luôn "cô đơn và cần tâm sự " .Loay hoay "list" danh bạ mãi mà hắn không kiếm được ai thích hợp ngoại trừ tôi cả .

Café sữa , đùi gác lên tay ghế , 1 tay thì chống răng .
Hắn hỏi tôi mà mắt liếc nhìn dòng người qua tấm kính phẳng rộng : Có bao giờ ông bận tâm đến hình ảnh của những ánh đèn ?
- Không thường lắm . Tại sao ?
- Tao thích hỏi vậy thôi . Không gì cả .

Nhấp 1 ngụm trà và hình như từ chất cafein từ cafe và thứ hắn vừa nuốt vào tạo cho hắn một nguồn cảm hứng dài vô tận.

Trong chuyến xe tới bãi biển Vũng Tàu tao vừa qua , tao đã không tài nào ngủ được dù chỉ chút.Trong chiếc xe đêm có cả thảy 25 người và hình như chỉ còn 1 mình tao đang thức . Không nhạc , không games , không 1 thứ giải trí gì sất , tao nhìn ra cảnh vật bên ngoài hoang vắng , buồn tẻ .Trong cảnh vật được lướt qua đó , tao thấy những ánh đèn .

Chưa bao giờ tôi cắt ngang câu chuyện hắn kể mà chỉ ậm ừ theo dõi .

Ánh đèn hắt ra từ 1 quán đang dọn hàng lề đường , 1 phòng ngủ , 1 cái đám tang thê lương , những nhà thờ đang cử hành thánh lễ trang trọng . Cảnh tượng buồn như lòng người vậy ! Rồi tao nghĩ đến ánh đèn lập lòe từ bàn học , máy tính chạy thâu đêm của tao . Mỗi ánh đèn mang cho tao 1 sự khác biệt cảm xúc....

Những hình ảnh đó tại sao lại ám ảnh tao đến vậy ?

.Tao nhớ lại cảnh mờ ảo ở Siem Riep mà tao trải nghiệm . Phải mua điện từ các nước lân cận , nên ánh đèn Siem Riep ban đêm mờ ảo ,thiếu thốn còn thua xa Sai Gon nơi tao với mày ở nhưng nó mang lại cảm giác yên bình , ấm cúng.

.Tao nhớ lại cảnh cô độc tao thường trải mỗi đêm với độc cái ánh đèn bàn hòa vào mớ hỗn độn suy nghĩ trong não . Tiếng đồng hồ tik tok pha tiếng quạt ù ù .Thi thoảng ,tao lại nghe mẹ tao ca bài ca " tốn điện quá ."

.Cái tao muốn là cái ánh đèn lung linh , hoa lệ như ở Paris , New York , Sydney ect cơ. Tại sao tao lại không thể ? Mày biết tại sao không ? Lần này ,hắn mới nhìn tôi 1 thoáng .

Tại cái cảm giác " cô đơn ,bỏ rơi " tự tạo làm khổ ông chăng ?
- Bị động . Không phải tự tạo . Thực tế .

Mày có nhớ 1 câu Kinh Thánh nội dung đoại loại so sánh mày là ánh sáng gì gì không ?
- Nhớ . You are the salt of the earth...You are the light of the world. A city set on a hill cannot be hid... Let your light so shine before men, that they may see your good works and give glory to your Father who is in heaven.

Sao tao thấy tao không có 1 chút "light" nào cả . Hoặc tao đang là 1 cây nến ở dưới gầm giường ? Tao đang không có gì để "shine before men" cả .

...

3 comments:

Blogger Template by Clairvo