Thứ Sáu, tháng 10 24, 2008

...Mưa...




Kết thúc một ngày dài,mệt mỏi trên quán trà quen,tôi ôm gối,trải chăn ngủ và ngủ một giấc sâu....Cơn mưa to cùng gió mạnh tuần trước hắt nước qua  ô cửa chớp và khe cửa chưa kịp đóng đã lấy đi chỗ "thăng giấc" của tôi...Gió mạnh đến nỗi làm đổ cả ống khói nhà cạnh bên cơ mà! Chậc,chậc!

Thức dậy trong 1 ngày mới đầy mưa...

Tiếng mưa lả lướt gõ nhịp trên "phím đàn tôn" có lúc ầm ầm gào rú,có lúc nhẹ nhàng gợi kí ức...Tôi đứng dậy,nhìn mưa qua ô của sổ và cảm thấy hương lạnh từ mưa,hơi ẩm ướt cả diện rộng,sắc  mưa trắng xóa cả góc nhìn...nhà thờ là 1 hình ảnh mang cảm giác yên bình trong cái góc nhìn bị tô màu trắng bởi những hạt nước mưa ấy...Tôi biết mưa sẽ làm loạn nhịp phiên chợ họp từng ngày và cú check time lùi lại để chờ cơn mưa dứt hẳnngười ta mới ra đường làm việc...

Cảm giác đặc biệt,đứng ngắm rồi lại nằm xuống kéo chăn qua khỏi đầu...Một vài phút...rồi kéo chăn ra,mắt mở ra nhìn lên trần nhà mà tâm ở 1 nơi mông lung...Tự thấy không thể ngủ thêm được nữa...tự nhớ đến một vài bạn ,tôi lấy điện thoại ra sức nhắn vài cái tin nhắn  chúc "Good day"...1 ngày tốt lành!-vì cái bàn phím máy cứng cực kì và khó type.

Cám ơn cơn mưa đã mang tôi trở về 1 khoảng thời gian riêng lạ,khoảng thời gian trong khoảnh khắc được trở lại...với cái cảm giác "tôi buồn không biết vì sao tôi buồn"...Thoáng chốc,cái cảm giác "muốn yêu và được yêu" lại trở lại mà trước đây tôi đã cố làm lu mờ đi...cảm giác đó lại mãnh liệt trở lại...(Đến lúc viết entry này thì cảm giác ấy vẫn còn,nhưng sẽ sớm mất thôi vì tôi biết tôi phải yêu những thứ khác mạnh mẽ,có mục đích hơn...)

Cám ơn cơn mưa đã giúp tôi thêm vài tiếng nằm lì,quấn chăn...say giấc ngủ...mà thường ngày là việc làm với tiếng nhạc và vài động tác vận động cơ chuẩn bị đến chỗ chán ngắt và thấy chẳng ích lợi gì cho cam...Đặc biệt cám ơn là việc mưa đã hình thành 1 cái cớ chính đáng cho việc nghỉ học hôm nay...Mà nếu có đi thì cũng chỉ nghe được tiếng "Hôm nay nghỉ"...thậm chí có khi không có một đứa nào rảnh rỗi,lội nước lạnh lẽo thay vì ấm áp bên giường chiếu lên chỗ học mà thông báo ...:D

Tôi đi ăn sáng với 1 "người bạn" vẫn trong cơn mưa ...đi ăn sáng vui,tán đủ chuyện từ đứa này qua đứa kia,từ ngày cũ tới ngày nay và cả chưa xảy ra nữa...

Những lúc mưa dài như thề này là lúc tôi thường đắm chìm trong những suy nghĩ về bản thân mà hầu hết là những suy nghĩ tiêu cực...

Xúc tác mưa làm thấm không ít lời làu nhàu,than vãn trong trông đợi những cái gì đó tốt đẹp hơn của tôi từ má...20/10 vừa rồi chả làm được gì ngoài việc nhắc pa hôm nay là ngày gì...[yêu pa,yêu mẹ thương cả nhà]...vậy mà hôm nay lại cãi lại...

Có những ngày cuốc bộ  lang thang vật vã tìm chỗ nằm nghỉ mà không bị ánh nắng chiếu vào...Bầu trời ở Gia Định lúc nào cũng hanh hanh,trời xanh trong,vắng gió...tôi chiếm nằm xuống ghế đá 3 chỗ ,giở tiểu thuyết mang theo ra đọc...Cuốn kafka bên bờ biển  hay thì hay thật đấy  những cũng chẳng lôi cuốn lắm so với tiểu thuyết của MarcLevy,quyết định gập cuốn sách đặt trước ngực,nhớ lại lời của bạn Ngọc Anh-mới quen :

_"Trường này có mấy đứa con nhà giàu vào học thôi!"

...Nếu lúc đó có một ai đó nhìn thằng vào mắt tôi chắc hẳn tôi chẳng dấu nổi vẻ buồn buồn xen lẫn thất vọng và thương thương...

Buồn vì "Tại sao bây giờ mình lại ở 1 mình ở nơi này,không 1 ai là bạn"-cô đơn.

Thất vọng vì con người mình-lười biếng,chậm tiến...và thất bại...kéo theo thất bại.

Thương vì trong  1 lúc vui vẻ:

-Trước má lo cho cả 3 đứa ăn học,bây giờ chỉ còn lại 1 đứa nhưng cũng bằng 3 đứa...

Chưa biết mình sẽ làm được gì,còn gì nữa...Bạn bè trên đấy thì không muốn đẩy sâu mối quan hệ,chỉ muốn giữ cái "xã giao" ...Thiết nghĩ ,thay vì xây dựng những mối quan hệ mới chi bằng bù đắp những mối quan hệ đang có...cũng tốt đẹp lắm vậy!

Có những lúc muốn có những "nước mắt đắng,lăn vệt dài trên mi,khóc cho lòng nhẹ nỗi đau,khóc cho vơi sầu"...thoát khỏi hiện cảnh lúc này...và khi tôi viết entry này cũng là lúc tiếng mưa vẫn còn...

[Tập làm văn-HXA]

0 comments:

Blogger Template by Clairvo