Thứ Tư, tháng 12 31, 2008

...tất niên...

Ngày mai-01/01/2009-trong tâm tương không hiện diện khái niệm của năm mới và đêm nay ta không chờ đợi là thời khắc của giao thừa,chả trông mong gì sất.Mọi thứ vẫn còn tồn tại trong 1 mùa nhạt thếch và vô vị.Duy chỉ có nhục nhã là mặn mà, ngọt ngào và sâu lắng nhất...:))

Tốt hơn hết là ta cứ nhắm mắt mà nuốt tất cả chén đắng,chén cay ưu tư và muộn phiền vào trong mình rồi "tự mình làm mình biến mất.Ta cứ tự lẩn mình trong bóng tối,rồi từ bóng tối này qua bóng tối khác,đến mùa sau ta sẽ tự thả ta ra...

Trước mắt,ta cứ đóng cho tròn vai...
Sau lưng tự khắc ta biết ta là ai???

Em cứ thắc mắc "Trời kì lạ,tự nhiên cứ mưa là sao?"

Mưa...không thấy đẹp,thấy hay chỉ có nặng nề ,chỉ thấy chưa đến Tết Tây nữa mà dân chúng đua nhau tháo đèn Noel rồi,vì mưa nên nản.Nhiều chỗ vì mưa mà chập mạch điện tùm lum.Rõ chán!
Má em phán "Con Trâu nó đòi đi cày sớm"Trời mưa,đất mềm,dễ cày xới...


Em không nỡ làm nhạt hứng niềm vui ngày mai của nhiều người,ai hào hứng thì em xin chúc mừng:


Chúc năm mới an lành.


HXA-31/12/2008

3 comments:

Thứ Ba, tháng 12 30, 2008

ö-Hiện trạng-ö




...ÔI Cuộc đời!...



Hôm qua,mình lên sửa cái gunbound cho nhà kia tiện thể chê ỏng chê eo,chê đê tiện cái máy tính ở đóthế là hôm nay mình bị trừng phạt-cái máy tính của em nó chỉ còn làm được việc là chiếm không gian và "Mẹ kiếp,máy tính để đó đế có làm được cái quái gì".Mà kì lạ "phù thủy máy tính" ở nhà đi chơi là nó dở chứng,chắc là nó ép em tuyệt giao với thế giới bên ngoài rồi...///Chế độ Tu hành xuất hiện ở lầu 1 khu B số 47 đường 5-TamHa///



"Máy tính,yahoo,mini games" là thứ ngốn của em nhiều thời gian nhất,nay không có nó coi như em phải thay thế cái khoảng trống đó bằng những việc làm thiết thực và hữu ích khác .Thiết nghĩ cứ rút hẳn cái dây cung cấp "net",hay xóa "chương trình yahoo" là em sẽ không phải hao tốn thời gian mài quần vô ích.

Lấy "Music ,blog,báo điện" tử làm nguồn sống,mà thực tế không có "net" lấy gì update bài mới,tin mới vậy là nản là lại vào "net", đọc "blog" thấy người ta "QuickComment" cho mình,mình ko "reply" lại thế nào cũng bị hắt xì vài cái...

Lý do thức đêm cũng là từ cái máy tính mà ra,bây giờ đến việc vào nghe nhạc cũng không được nốt thì sẽ được ngủ sớm đây."Đọc sách,học bài,nghe radio ,ngủ sớm ,dậy sớm" là những việc làm thú vị coi như đây thuộc chế độ của nhà tu em đang muốn theo,sẽ được liệt vào danh sách những việc làm trong ngày và thường xuyên.

Tiện thể cũng "invisible" thiệt rồi. "Invisible chat" không thích bằng "avaible but no chat"...Để "status" vậy thế nào cũng có vài người thắc mắc,với chửi mình có vấn đề...Nhưng đó là việc của người ta,vấn đề là mình thích như vậy...

Đến cái Tết Tây này có thể máy tính em cũng chưa chắc được "ok",thôi cứ để vậy vậy.Tết Tây là của bên Tây,cho tụi Tây nó đi chơi.Ai muốn hẹn hò mình thì cứ alo nhá.Không "online" được thì em "chat" bằng đthoai,mà nỗi lối chơi này nó hao máu vô cùng mà mỏi tay khủng khiếp...

Thêm nỗi khổ thiếu máy tính là tra từ điển bằng tay nó dư công rỗi hơi và thời gian lắm cơ cộng thêm việc không biết phát âm nữa,là đời mình nó ngu nối ngu...

Thôi,đi lấy màn phủ máy tính mấy ngày cho nó đỡ bụi...chậc chậc.!

Friends



Mấy ngày nay mình bị ám ảnh cái câu bị chê là người xấu chơi với người xấu,mà không phải 1 lần...Mình xấu thì không thành vấn đề,vấn đề được quan tâm là ai là người mình chơi và người đó xấu thế nào?

.Người xấu thì đầy rẫy xung quanh,và xét thấy không có ai có vẻ tốt cả...Bạn bè thì có khá hơn.Mình đang suy nghĩ xem ai là người được đề cập đến đâm ra mình lại nghĩ xấu thêm cho vài người,khổ thế đó...Tính ra thì mình chỉ có TamHa Friends (It doesn't means THF)...là mấy người bạn,còn những người khác không thuộc TH thì có lẽ ít người biết...Suy ra,người được đề cập đến là thuộc THF àh???...Rối quá,rối quá...

Ám ảnh là 1 chuyện mà mình thấy nó cũng có vẻ là xúc phạm ghê gớm,khác nào chửi bạn bè mình và cả mình.Nên chỉ nghe mà không muốn tìm hiểu sâu thêm nữa.Mà bạn bè mình đã chơi rồii thì mình không muốn được nghe tiếng xấu về họ.Họ nói xấu,mình ậm ừ ,im lặng cho qua hay quánh trống lãng,nếu mạnh quá thì mình mới phản kháng...Mình nói người ta,khi khác người nào đó nói lại mình thì cái cảm giác và cái suy nghĩ mình nhân được cũng giống như người ta nhận được vậy,nên thôi...đừng thì tốt hơn...

Mình không thích cái kiểu nói ấy vì chắc chắn sẽ làm mình mất hứng nói chuyện.Đã mất hứng thì khó mà bắt chuyện những lần sau nữa...Mà đã nói là ám ảnh câu đó rồi,mở đầu câu chuyện mà lại nghe câu đó tiếp chắc mình phăng cho vài câu chửi thề,không thôi là mình phánh đi "đánh bi-a"-quăng cục lơ.

Và cũng không muốn tình hình nó căng thẳng thêm,nên...có lẽ cho qua.

Uh,thì cho qua...



Việt Nam



Lâu lắm rồi em mới thấy nhà em nó đông vui,hào hứng mua đồ về ăn uống với coi đá banh trận VietNam-ThaiLand.

Em bị đau họng,khàn cổ cũng cố cổ vũ với hò hét cho sung.

Phút cuối cùng VietNam ghi bàn ,em nhảy cẫng lên vỗ đỏ cả tay,không còn để ý gì đến xung quanh nữa.Nhà em hôm nay la bự hơn hàng xóm.

Ta nói sao cái ông tường thuật ổng quay ngắt 180 độ với quả làm bàn của ThaiLand,giống như là lên thiên đường với xuống địa ngục,nãy ổng buồn ổng chán vời vợi,bây giờ ổng hò ổng hét,ổng ca ổng tụng lên tới tận 9 tầng mây nào rồi,chờ hoài chưa thấy ổng xuống.Mà em coi,em cục kì ghét cái ông này,ông hay khen mấy cái nhảm nhí và nói quá xá nhiều...Không biết sao em sợ mấy lời khen của mấy bình luận viên bóng đá,nhảm nhí 1 hồi ThaiLand cho thêm 1 quả nữa là im miệng luôn,tắt tv đi ngủ trong ngậm ngùi...

Ấn tượng ở chỗ ,vinh quang nhất của nghè nhiếp ảnh bóng đá là ghi được khoảnh khắc làm bàn lịch sử quốc gia mà bị bỏ sót,bác ấy thấy VietNam ghi bàn,bác ấy nhảy lên ,tay giơ lên trước mặt cùng cái máy chụp hình thế thì bác ấy chụp bầu trời à.Niềm vui lớn quá làm quên cả nhiệm vụ .Thấy cảnh này tự em cũng thấy tự hào và sung sướng.

Rồi em ham hố xuống đường cho vui.

Em thắng được độ nữa...vui x2.

Xuống tới đường,em cứ cười như 1 đứa lên đồng không ngừng ấy.Cứ như là nước VietNam mới giành được độc lập.Cờ bay phất phới.Người đông đúc.Mấy bạn gái mà anh em phán là "toàn lele với gà vịt gì đó" xếp đuôi rồng đuôi rắn chạy vòng vòng mà hô:Việt Nam !!!Việt Nam.!!!

Em đi qua 1 đám đông nào đó,là chỗ đó lại hú lên .CHưa bao h em thấy đường xá đông đúc xe cộ.Kẹt xe,không nói.Noel đông bình thường.Cái này mới lạ,sung sức.Em ra đường mà em cũng sợ lắm lắm.Mấy thằng thích đá banh là mấy thằng máu,nhậu nhẹt...em sợ bị vạ lây bới mấy cú đánh võng,với nẹc bô,rồ ga của chúng nó.Em mới tắm mà mồ hôi hòa vào mùi khói xe mù mịt.Có mấy nhà dân thật là đểu cáng,lợi dụng niềm vui đang trào ra,họ lấy nước trong nhà ra tạt người đi đường,may mà em né được vài cú.Thiệt là siêu!!!

Tiện dụng những thứ có thể phát ra âm thanh với hình ảnh,em thấy chai nhựa,nắp nhựa,nồi,chảo,thìa.... vân vân...cả cây cối,quần áo...cứ thế mà hua với đánh nhau...



11h30 em bắt đầu về rồi.Em được chở nên em nghĩ mà khoái cảnh mấy thằng cầm lái bị chẹt vào đám đông,nhích từng chút từng chút...rồi hít những luồng khói rất là "bổ dưỡng" vào phổi...khặc khặc!

Đứng ở SPKT -Thủ ĐỨc,em phát hiện Việt Nam em thật là điên cuồng nhiệt,mấy bạn nữ còn máu lửa hơn cả nam sinh.Đứng tham gia hò hét mà em không quên thương cho mấy hộ dân có con đàn cháu đống hâm mộ bóng đá VN .Thế nào thì sáng hay trưa ra các bác cũng phải ra chợ sắm vài cái nồi niêu xoong chảo mới thay cho cái cũ đã bị sử dụng làm trống chiêng hò reo rồi.Thế là em chúc mừng cho mấy người bán hàng nội trợ,bán được 1 mớ đồ.Tiện thể chúc mừng luôn mấy chú sửa xe,tha hồ mà sửa với thay phục tùng xe máy.Mấy anh máu,tưởng cái phuộc nhún xe là cái lò xo không dãn không gãy cứ thế mà nhảy như ở vũ trường ấy...Nhưng mà thương lắm cơ mấy cô chú lao công...đêm đông quét rác...

Em đi em quan sát mấy việc đó rồi cứ thế mà cười thôi.Cũng hò cũng hét cho xôm.Kế bên em lúc đó có anh kia xung lắm,khoe mũ bảo hiểm xịn cứ để cho mấy đứa đằng sau vừa hét vừa lấy chai o2,c2 rồi cây đập vào mũ bảo hiểm rồi la hét,mà vẻ mặt khoái lắm !!!haha...Có 1 hồi,tụi nó nổi hứng,đứng dậy la hét hết cỡ còi thì bấm hết ga,em nào không có còi thì nẹc ga với hú hú lên,xe của anh em còi tịt,cũng ham bấm còi theo nhịp "Việt Nam Hồ CHí Minh" nghe cứ như là bị nghẹt mũi...hài lắm lắm...!!!

Em chỉ tiếc mỗi việc là em không dám lấy cờ đeo vào người như dự tính...!!!

Em ghen tị với việc Công Vinh được tán lên mây với ngủ trên đống tiền thưởng tính bằng USD...h

Viva Vinh!...Viva Victory!...
Viva VietNam!-Việt Nam vô địch-BIG V





Chúa Trời
dàn xếp cảnh này thật tuyệt...

Minh Phương chuyền đẹp còn Công Vinh làm bàn may mắn nhiều hơn là kĩ thuật.
Ai ngờ đâu ving quang vào giờ phút cuối cùng.

Chúc mừng VietNam....oh yeah yeah!



<Đọc báo điện tử em đã thấy được cái cảnh mà em sợ,ở bệnh viện Thủ ĐỨc có 150 ca nhập viện vì chấn thương,chủ yếu cho xe cộ,cả mấy người khác bị vạ lây nữa>



Thiếu nợ cái entry Hội chợ Dòng con ĐỨc MẸ Phù Hộ giáo xứ tam hà...

3 comments:

Thứ Sáu, tháng 12 19, 2008

☺ta-stress☺




C'EST LA VIE!

Ta ghét không khí,không gian vào ban đêm.Vì nó làm ta mãi nghĩ ,ta chịu không thấu.Lặng như tờ đan xen là tiếng kim giây đồng hồ treo trên tường  và tiếng quạt máy quay theo từng nhịp đều đặn.Bây giờ ta đang nếm nó-1 đêm trắng và vắng.

Ta đang trong 1 cõi mông lung,1 nơi vắng tiếng người,chỉ ta-ta,xung quanh coi như không tồn tại.Ta lại cảm thấy trống trải và cô độc.Ta hiểu nỗi cô đơn này nó đau đớn biết nhường nào.

Ta lại đang đi lạc trong bóng tối,1 vòng xoáy mạnh mẽ và vô hình,ta là 1 thứ bị cuốn dạt không đường ra ở trong đó.Ta muốn tìm 1 lối thoát cho bản thân mà lực bất tòng tâm...

Ta đang rối.Và ta không biết nên làm gì!

Tự hôm nay,lại muốn đêm Giáng Sinh ta hoàn thành nhiệm vụ xong và về nhà ngủ... ta biết ta sẽ nếm mùi hối tiếc,nhưng nếu ta tham gia vào cuộc vui nào đó thì ta lại cảm thấy buồn lòng,ta không xứng đáng hưởng cái niềm vui ấy-thường là như thế trong quãng thời gian bây giờ mà trong tiếng Anh được chia ở thì hiện tại hoàn thành.Thế là ta không trọn vẹn...

Thường nay,ta hay nghĩ đến lý do ta phải tròn vai, trả nợ hoặc việc làm cuối.Ta thấy những  lý do này thật chính đáng để ta làm bất cứ điều gì mà ta đang không muốn hoặc muốn dừng lại việc đang làm.

Mấy ngày,ta ngủ nhiều và khi thức dậy ta thường tự trách bản thân và tiếc quỹ thời gian đang qua,nếu ta không ngủ thì ta có ối việc có ích để làm nhưng khi ta không ngủ,ta lại rảnh rang làm việc khác chẳng mang lại ích lợi gì và khi đó ta lại  muốn ngủ để quên đi.là vậy đó!Cứ lởn vởn trong đầu ta là những đối lập,mâu thuẫn...Ta muốn gào thét mà miệng ta lại im bặt.Ta buồn nhưng bên ngoài ta cười đùa như điên.Tay,chân cả cơ thể ta dường như đang đi ngược lại với ý muốn của ta.Ta đã sống được 19 năm.Ta muốn chết đi.Chết mà được lên thiên đàng thì hay.Nhưng ta biết ta chưa đủ điều kiện.Ta muốn giải thoát cho ta bằng điều ấy.Vấn đề là ta còn phải trả nợ.Thế là ta bắt ta phải sống./-s-t-r-e-s-s-/

Khi con người ta chết ở độ 19-40,đại loại là chết trẻ là do tới số hay Thiên Chúa gọi về vì họ đã hoàn thành nhiệm vụ trần gian của mình hoặc Thiên CHúa biết đời nào nó thực hiện nổi nhiệm vụ được giao?...Chậc chậc!

..."xung quanh ta toàn những con người"...status mà ta hay để thường nay,suy nghĩ nói ta biết  những con người xung quanh ta chẳng đáng tin,đừng nên tin,họ toàn là những kẻ...ta cảm thấy thế.Dù cho hiện tại họ đang là những con người ta quý và mến,là bạn bè thân thiết của ta và cả những người ta tôn trọng nữa...

Ta lại muốn chấm dứt mọi quan hệ,ta muốn 1 mình.Những tiếng gọi là bạn bè và xung quanh như đang giễu ta.Bên ngoài như đang chứng minh cho ta thấy,ta chỉ là kẻ nói suông và rất tồi tệ!Ta căm điều này vô cùng.

Tất cả,đều có xúc tác gây ra,cả gián tiếp và trực tiếp.

Ta đang trải.Ta hiểu.Ta thấu.Và ta lại biết rằng nó sẽ kéo dài,thật dài.

Bắt đầu từ tuần sau,ta chấm dứt việc làm ngày t5 vào lúc 7h45-9h hằng tuần.Đó là niềm vui của ta mà ta sẽ bù lại bằng 1 việc ta chẳng thiết tha gì cho cam-đấy là cách ta nghĩ ta thử chiến đấu  với bản thân.Ta đang tìm,chứng minh điều ta nghĩ...

...stress từ khi đóng blog!mở blog ra vẫn là cảm giác...

5 comments:

Thứ Bảy, tháng 12 13, 2008

...lại 1 mùa mới lại đến...

Lấy lại cái entry viết rùi vất vào 1 cái folder viết nhảm.post lên đây.

*******************
Chỉ là 1 ngày bình thường như bao ngày ,ko có gì đặc biệt sất.có đều hôm nay buồn hơn 1 chút xíu so với lúc 1 mình bình thường.vui 1 hơn xíu so với mỗi lần đọc tin nhắn điện thoại.

Vậy là xong.kết thúc 1 cuộc ăn chơi đúng nghĩa.bơ phờ.đầu như bị ngươi ta phang.bụng cồn cào tựa hàng trăm con kiến càng sắc và khỏe cắn xé,cào xới. rượu+ beer +cafe và xe bus mà trộn lại vị nó là vậy sao ta?

*******************

Ôi những tin nhắn chúc mừng hay nhắc nhở hay là chooc lung tung đây.nào là sống thật với lòng mình.đừng có hành hạ bản thân.đừng có để người ta lo nghĩ  cho mình nữa.hehe.cám ơn.cám ơn nhìu.sớm tốt thôi.chứ có gì dâu mà ko tốt.haha!

*******************

19 năm trước.1 con người được sinh ra trong 1 nơi bình thường,trong 1 căn phòng bình thường.cuộc sống bình thường.nhưng con người được sinh ra thì không "bình thường"-nó được đặt tên là Hoàng Xuân An (theo người đặt và người nêu ý kiến thì muốn nó được An)...

19 năm sau.tự quay đầu lại thì chưa thấy gì ngoài con người rỗng.mất nhiều hơn là được.

năm nay không mong đợi nhiều cho lắm.biết là đến ngày này thì suy nghĩ càng chồng chất.suy nghĩ nhiều thì đâm ra tự dằn vặt.mà cảm giác là thật.vẫn dằn vặt vô cùng.Có khác là hnay quyết định làm 1 việc.cũng táo bạo không kém.:D.quyết định trút bỏ 1 vài thứ ở lại đã.

chậc chậc.cái thế giới cảm xúc này nó chật và nhỏ thật.chạy đi đâu cũng không khỏi buồn với đắng.

******************

edited:Được bạn ML,duy nhất, tặng 2 cuốn sách,hí hửng luôn.Cũng là người đầu tiên nt chúc mừng lun.càng ít quà thì càng trân trọng quà.

hehe mấy năm trước cầm money đươc cho là tự mua wa cho mình rồi.năm nay chưa mua cái gì thì phải.

Vạn nẻo bắt đầu từ một bươc chân!

-vấn đề đặt ra là vẫn chưa đặt 1 bước chân nào lên đường.

4 comments:

Thứ Ba, tháng 12 02, 2008

...Chật...




Ngày...tháng...năm...

(con cua,con cá,con tôm)...điền vào chỗ trống...:D

...Juz kidding...
Haiz...

2 ngày,có vẻ như nó đối lập nhau,mâu thuẫn,chưng lửng cái quyết định nữa rồi...

...ảnh hưởng như không thể thiếu nổi.

-"cứ lo tập hát rồi hát lễ  chôn chân ở đất Tam Hà này thì m ko khá nổi..."-

-"phụng sự Chúa là cái lâu bền,chạy theo vật chất thì chóng qua"-

...trời đã tối,rồi trời lại sáng...

...1st...2nd và đang 3rd...

...nhàm tai và mỏi miệng rồi...

Có nên phóng lửa cho biết lửa nó nóng như thế nào không nhỉ???Sống mà như thể 2 tay không cử động ?Bị cột chặt,gò,muốn tháo mà nghĩ cái cảnh nó đau vô cùng hay chăng tháo chẳng xong rồi nó bị tật vĩnh viễn.Rồi sống mà để đó,không dùng đến tay,khó chịu lại muốn được giải thoát.Tay muốn được vung lên trời tự do....

Đơn giản,ta không muốn bị đánh đồng với loại người mà "ngươi" nghĩ đến.Đừng xem ta như thế chứ...

I was borned to be the unique man,sure so!

ố là la...sao rối dữ ta...sắp 19 rồi.già nữa rồi...ack ack!

3 comments:

Blogger Template by Clairvo