
...ÔI Cuộc đời!...
Hôm qua,mình lên sửa cái gunbound cho nhà kia tiện thể chê ỏng chê eo,chê đê tiện cái máy tính ở đóthế là hôm nay mình bị trừng phạt-cái máy tính của em nó chỉ còn làm được việc là chiếm không gian và "Mẹ kiếp,máy tính để đó đế có làm được cái quái gì".Mà kì lạ "phù thủy máy tính" ở nhà đi chơi là nó dở chứng,chắc là nó ép em tuyệt giao với thế giới bên ngoài rồi...///Chế độ Tu hành xuất hiện ở lầu 1 khu B số 47 đường 5-TamHa///
"Máy tính,yahoo,mini games" là thứ ngốn của em nhiều thời gian nhất,nay không có nó coi như em phải thay thế cái khoảng trống đó bằng những việc làm thiết thực và hữu ích khác .Thiết nghĩ cứ rút hẳn cái dây cung cấp "net",hay xóa "chương trình yahoo" là em sẽ không phải hao tốn thời gian mài quần vô ích.
Lấy "Music ,blog,báo điện" tử làm nguồn sống,mà thực tế không có "net" lấy gì update bài mới,tin mới vậy là nản là lại vào "net", đọc "blog" thấy người ta "QuickComment" cho mình,mình ko "reply" lại thế nào cũng bị hắt xì vài cái...
Lý do thức đêm cũng là từ cái máy tính mà ra,bây giờ đến việc vào nghe nhạc cũng không được nốt thì sẽ được ngủ sớm đây."Đọc sách,học bài,nghe radio ,ngủ sớm ,dậy sớm" là những việc làm thú vị coi như đây thuộc chế độ của nhà tu em đang muốn theo,sẽ được liệt vào danh sách những việc làm trong ngày và thường xuyên.
Tiện thể cũng "invisible" thiệt rồi. "Invisible chat" không thích bằng "avaible but no chat"...Để "status" vậy thế nào cũng có vài người thắc mắc,với chửi mình có vấn đề...Nhưng đó là việc của người ta,vấn đề là mình thích như vậy...
Đến cái Tết Tây này có thể máy tính em cũng chưa chắc được "ok",thôi cứ để vậy vậy.Tết Tây là của bên Tây,cho tụi Tây nó đi chơi.Ai muốn hẹn hò mình thì cứ alo nhá.Không "online" được thì em "chat" bằng đthoai,mà nỗi lối chơi này nó hao máu vô cùng mà mỏi tay khủng khiếp...
Thêm nỗi khổ thiếu máy tính là tra từ điển bằng tay nó dư công rỗi hơi và thời gian lắm cơ cộng thêm việc không biết phát âm nữa,là đời mình nó ngu nối ngu...
Thôi,đi lấy màn phủ máy tính mấy ngày cho nó đỡ bụi...chậc chậc.!
Friends
Mấy ngày nay mình bị ám ảnh cái câu bị chê là người xấu và chơi với người xấu,mà không phải 1 lần...Mình xấu thì không thành vấn đề,vấn đề được quan tâm là ai là người mình chơi và người đó xấu thế nào?
.Người xấu thì đầy rẫy xung quanh,và xét thấy không có ai có vẻ tốt cả...Bạn bè thì có khá hơn.Mình đang suy nghĩ xem ai là người được đề cập đến đâm ra mình lại nghĩ xấu thêm cho vài người,khổ thế đó...Tính ra thì mình chỉ có TamHa Friends (It doesn't means THF)...là mấy người bạn,còn những người khác không thuộc TH thì có lẽ ít người biết...Suy ra,người được đề cập đến là thuộc THF àh???...Rối quá,rối quá...
Ám ảnh là 1 chuyện mà mình thấy nó cũng có vẻ là xúc phạm ghê gớm,khác nào chửi bạn bè mình và cả mình.Nên chỉ nghe mà không muốn tìm hiểu sâu thêm nữa.Mà bạn bè mình đã chơi rồii thì mình không muốn được nghe tiếng xấu về họ.Họ nói xấu,mình ậm ừ ,im lặng cho qua hay quánh trống lãng,nếu mạnh quá thì mình mới phản kháng...Mình nói người ta,khi khác người nào đó nói lại mình thì cái cảm giác và cái suy nghĩ mình nhân được cũng giống như người ta nhận được vậy,nên thôi...đừng thì tốt hơn...
Mình không thích cái kiểu nói ấy vì chắc chắn sẽ làm mình mất hứng nói chuyện.Đã mất hứng thì khó mà bắt chuyện những lần sau nữa...Mà đã nói là ám ảnh câu đó rồi,mở đầu câu chuyện mà lại nghe câu đó tiếp chắc mình phăng cho vài câu chửi thề,không thôi là mình phánh đi "đánh bi-a"-quăng cục lơ.
Và cũng không muốn tình hình nó căng thẳng thêm,nên...có lẽ cho qua.
Uh,thì cho qua...
Việt Nam
Lâu lắm rồi em mới thấy nhà em nó đông vui,hào hứng mua đồ về ăn uống với coi đá banh trận VietNam-ThaiLand.
Em bị đau họng,khàn cổ cũng cố cổ vũ với hò hét cho sung.
Phút cuối cùng VietNam ghi bàn ,em nhảy cẫng lên vỗ đỏ cả tay,không còn để ý gì đến xung quanh nữa.Nhà em hôm nay la bự hơn hàng xóm.
Ta nói sao cái ông tường thuật ổng quay ngắt 180 độ với quả làm bàn của ThaiLand,giống như là lên thiên đường với xuống địa ngục,nãy ổng buồn ổng chán vời vợi,bây giờ ổng hò ổng hét,ổng ca ổng tụng lên tới tận 9 tầng mây nào rồi,chờ hoài chưa thấy ổng xuống.Mà em coi,em cục kì ghét cái ông này,ông hay khen mấy cái nhảm nhí và nói quá xá nhiều...Không biết sao em sợ mấy lời khen của mấy bình luận viên bóng đá,nhảm nhí 1 hồi ThaiLand cho thêm 1 quả nữa là im miệng luôn,tắt tv đi ngủ trong ngậm ngùi...
Ấn tượng ở chỗ ,vinh quang nhất của nghè nhiếp ảnh bóng đá là ghi được khoảnh khắc làm bàn lịch sử quốc gia mà bị bỏ sót,bác ấy thấy VietNam ghi bàn,bác ấy nhảy lên ,tay giơ lên trước mặt cùng cái máy chụp hình thế thì bác ấy chụp bầu trời à.Niềm vui lớn quá làm quên cả nhiệm vụ .Thấy cảnh này tự em cũng thấy tự hào và sung sướng.
Rồi em ham hố xuống đường cho vui.
Em thắng được độ nữa...vui x2.
Xuống tới đường,em cứ cười như 1 đứa lên đồng không ngừng ấy.Cứ như là nước VietNam mới giành được độc lập.Cờ bay phất phới.Người đông đúc.Mấy bạn gái mà anh em phán là "toàn lele với gà vịt gì đó" xếp đuôi rồng đuôi rắn chạy vòng vòng mà hô:Việt Nam !!!Việt Nam.!!!
Em đi qua 1 đám đông nào đó,là chỗ đó lại hú lên .CHưa bao h em thấy đường xá đông đúc xe cộ.Kẹt xe,không nói.Noel đông bình thường.Cái này mới lạ,sung sức.Em ra đường mà em cũng sợ lắm lắm.Mấy thằng thích đá banh là mấy thằng máu,nhậu nhẹt...em sợ bị vạ lây bới mấy cú đánh võng,với nẹc bô,rồ ga của chúng nó.Em mới tắm mà mồ hôi hòa vào mùi khói xe mù mịt.Có mấy nhà dân thật là đểu cáng,lợi dụng niềm vui đang trào ra,họ lấy nước trong nhà ra tạt người đi đường,may mà em né được vài cú.Thiệt là siêu!!!
Tiện dụng những thứ có thể phát ra âm thanh với hình ảnh,em thấy chai nhựa,nắp nhựa,nồi,chảo,thìa.... vân vân...cả cây cối,quần áo...cứ thế mà hua với đánh nhau...
11h30 em bắt đầu về rồi.Em được chở nên em nghĩ mà khoái cảnh mấy thằng cầm lái bị chẹt vào đám đông,nhích từng chút từng chút...rồi hít những luồng khói rất là "bổ dưỡng" vào phổi...khặc khặc!
Đứng ở SPKT -Thủ ĐỨc,em phát hiện Việt Nam em thật là điên cuồng nhiệt,mấy bạn nữ còn máu lửa hơn cả nam sinh.Đứng tham gia hò hét mà em không quên thương cho mấy hộ dân có con đàn cháu đống hâm mộ bóng đá VN .Thế nào thì sáng hay trưa ra các bác cũng phải ra chợ sắm vài cái nồi niêu xoong chảo mới thay cho cái cũ đã bị sử dụng làm trống chiêng hò reo rồi.Thế là em chúc mừng cho mấy người bán hàng nội trợ,bán được 1 mớ đồ.Tiện thể chúc mừng luôn mấy chú sửa xe,tha hồ mà sửa với thay phục tùng xe máy.Mấy anh máu,tưởng cái phuộc nhún xe là cái lò xo không dãn không gãy cứ thế mà nhảy như ở vũ trường ấy...Nhưng mà thương lắm cơ mấy cô chú lao công...đêm đông quét rác...
Em đi em quan sát mấy việc đó rồi cứ thế mà cười thôi.Cũng hò cũng hét cho xôm.Kế bên em lúc đó có anh kia xung lắm,khoe mũ bảo hiểm xịn cứ để cho mấy đứa đằng sau vừa hét vừa lấy chai o2,c2 rồi cây đập vào mũ bảo hiểm rồi la hét,mà vẻ mặt khoái lắm !!!haha...Có 1 hồi,tụi nó nổi hứng,đứng dậy la hét hết cỡ còi thì bấm hết ga,em nào không có còi thì nẹc ga với hú hú lên,xe của anh em còi tịt,cũng ham bấm còi theo nhịp "Việt Nam Hồ CHí Minh" nghe cứ như là bị nghẹt mũi...hài lắm lắm...!!!
Em chỉ tiếc mỗi việc là em không dám lấy cờ đeo vào người như dự tính...!!!
Em ghen tị với việc Công Vinh được tán lên mây với ngủ trên đống tiền thưởng tính bằng USD...h
Viva Vinh!...Viva Victory!...Viva VietNam!-Việt Nam vô địch-BIG V
Chúa Trời dàn xếp cảnh này thật tuyệt...
Minh Phương chuyền đẹp còn Công Vinh làm bàn may mắn nhiều hơn là kĩ thuật.
Ai ngờ đâu ving quang vào giờ phút cuối cùng.
Chúc mừng VietNam....oh yeah yeah!
<Đọc báo điện tử em đã thấy được cái cảnh mà em sợ,ở bệnh viện Thủ ĐỨc có 150 ca nhập viện vì chấn thương,chủ yếu cho xe cộ,cả mấy người khác bị vạ lây nữa>
Thiếu nợ cái entry Hội chợ Dòng con ĐỨc MẸ Phù Hộ giáo xứ tam hà...

dài dòng. ^^
Trả lờiXóaentry này tỉnh táo nè... chắc tại cách xưng "em" haha...
Trả lờiXóatôn trọng... "no chat" thì sẽ hôg làm fiền hehe...
Chơi với bạn bè là chủ yếu tìm sự bình an... con chim nào mà chẳng muốn bay về tổ ấm... đất lành chim đậu mà... Mình cảm thấy bình an là dc...
VN vô địch dzui wá... hihi... chưa bao giờ tự hào đến thế... xém nữa là "..." hehe...
Không ngờ bị xem thường tới như vậy .
Trả lờiXóaThấy bản thân không đáng bị xem thườong ...
T ko muốn sau này t chỉ nhớ tới m như 1 đứa khinh thường t