Thứ Năm, tháng 2 19, 2009

...Phủi bụi...Ống khói...




1 vật xưa để lâu không dùng đến bây h nó đầy bụi, lấy ra phủi,khai thông cho nó,nhồi nhét đủ thứ vào,nó sắp bị bể rồi đây...Nó là cái đầu của mình đây.^^!

<Bây h mình tạm không được sử dụng trạng từ giá mà ...thì... ,thay vào là bởi vì...nên.Mới mong tiến bộ và yên lòng mà dứt hẳn cái đã qua.>

Bịt khẩu trang,đeo găng tay là việc làm hữu ích và thiết thực khi đụng vào cái giá sách ở nhà,lớp lớp,tầng tầng bụi phủ lên.Quên 2 việc làm trên mà đi mò sách kết quả thế nào cũng nhức lỗ mũi,tay đen thui.

Cố gắng lên nào,cái đầu!Tẩu hỏa nhập thần,tẩu hỏa nhập thần đi!Cho con học 1 mà hiểu 3 thôi.Không tham.Đừng có nhập ma là con mừng "nhắm nhắm "!!!

Ống khói...

Nhà mình kế bên có cái ống khói của 1 cái lò nhuộm tư gia.Nhà này làm nghề dệt và mình có cảm tình với gia đình này 1 chút.Nhưng cái vội vã,bực mình mỗi lần chạy vội lên lầu đóng hết các cửa để chặn khói là dần đánh mất đi cái cảm tình vốn có.Bực!Quần áo phơi nó bay đầy cái bụi bẩn,cặn bã chấu đen thui.<fuck damn shit>Mình không nói nhiều,làm ồn lên,mà chịu không nổi.Mình cũng thông cảm cho đó là công ăn việc làm của người ta.Nhưng vì vậy mà ảnh hưởng đến người khác quá nhiều như vậy thì có nên không?Ống khói nhuộm,máy dệt đấy được mỗi cái là cho mình cái lý do để ngụy biện<mình thì hay ngụy biện nhìêu chuyện>vd:Mẹ ơi,buổi sáng nó dệt ồn ào thế thì làm sao mà làm việc được.Có đêm yên lặng,dễ thu thập cái mình muốn được.Thế là thức đêm làm việc.Hết!".

Mình cứ muốn nói người ta 1 cách hòa bình rằng:Thử quay cái đầu ống khói vào nhà mình.Rồi đốt,rồi nhuộm thử.vài 3 lần là thấy thương gia đình hàng xóm liền ah`.Èo!Mà chưa có cơ hội để nói.

Ống khói.Trong văn chương,văn thơ xưa là cảnh ấm cúng lắm,hạnh phúc lắm.Khua môi múa bút ỳ xèo cái cảnh vật nổi bật ấy trong bức tranh nông thôn thanh bình với những con người tần tảo lo toan bữa cơm gia đình mỗi ngày chẳng hạn.Dần dà,cái cảnh đấy nó cũng phai luôn rồi.Đẹp đâu không thấy.Hại thì bao la.Đây,hiện lên đây:cảnh bụi bặm,bịt mũi,đóng cửa,khói đen bay mịt mù...Khói xộc vào nhà có khi khó thở nữa.Nhà mình hiền.Như nhà người khác chắc...lo lấy khiên lấy nắp ra mà đỡ ấy.Ống khói nó ngang với nhà mình.Ngày nào khói cũng bay.Thiệt là chán quá mức.

Nhà mình không muốn nói.1 phần lý do tại vì hàng xóm,ngày xưa cũng từng dệt...cũng hiểu nỗi khổ của người ta.<Mà bây h ngành dệt hời lắm,giàu lắm,treo bảng cần thợ dệt ầm ầm.>An ủi được 1 phần nào mỗi khi có khách,họ đều có ý kiến về cái ống khói đó.Ôi,ống khói,ống khói.Mình chợt nhớ lại là trước Tết mình đem giặt mấy cái màn mà vật vã,đừ cả người,mấy khối nước chưa hết bụi.<đó là so sánh với cái màn ở dưới nhà,giặt xíu là ok roài>.

Èo èo.Lên blog than.

Chán quá đi.Khổ quá đi.Chịu đựng,chịu đựng nữa.

Cái này là có chủ ý-cái này tức là cái ống khói đó.Phản đối,phản đối.Không có chính quyền ở đây,nên vô hiệu rồi.tự xử luôn.

CHẤP NHẬN

<<Chấp nhận hiện tại không mấy tốt đẹp như mong đợi là 1 thứ khó khăn nhất đời 1 kẻ máu sĩ diện.Vì thế mà ngụy biện lên ngôi trên nhiều "ngai vàng tự tạo".Nhưng đôi khi phải nghẹn nuốt mà chấp nhận cái sự thật đau lòng đến tê tái.>> tôi đấy.

-Muốn giỏi,muốn tiến bộ,muốn làm thầy thì phải học cách chấp nhận.-1 thầy E nói. Con người ở trên là mình thì mình phải tập cái câu mà thầy E nói ah`?<hôm nay bị ông thầy chơi 1 từ tiếng việt mà cay quá đi>.Mình tính ngụy biện lại là :E là người Bắc.Thầy là người Nam.Thầy phải đọc chuẩn âm.^^!Mà không nói được. cay.

 HXA-20/02/2009

2 nhận xét:

  1. gặp tao là chơi luôn. làm dek gì phải nể ông thầy hehe

    Trả lờiXóa
  2. mới vào học đã gây sự với thầy rồi ah...
    nhà cT mà là nhà An chắc cT nhăn nhó suốt ngày và da sẽ sạm đi vì ống khói... chắc đêm nào wa đó làm 1 cuộc cách mạng... xoay ống khói về fía nhà đương sự haha...
    Mà hình như muốn làm gì cũng fải học cách chấp nhận hết á...

    Trả lờiXóa

Blogger Template by Clairvo