Thứ Tư, tháng 3 18, 2009

...Cánh đồng bất tận...




Một lần được trải nghiệm cuộc sống vùng thôn quê,sông nước dù chỉ là qua cửa kính xe....

Một lần được so sánh thực sự với cuộc sống của mình ở gần trung tâm thành phố với những vùng hẻo lánh,nghèo nàn và khá lạc hậu...

Liệu mình có thể làm gì khi thả trôi mình ở những nơi như thế nhỉ???[câu hỏi tu từ]

Ít nhất trong vòng mười mấy tiếng trên xe đò,đủ hình thành 1 mớ hình ảnh cho việc nghiệm lại tác phẩm văn học Cánh đồng bất tận-Nguyễn Ngọc Tư 1 lần nữa.Thoạt đầu mình mua cuốn sách với lý do:cái tên kêu quá,bìa xanh đẹp,và "Giải thưởng hội nhà văn Việt Nam 2006.Giải thưởng văn học Asean 2008".Cầm đọc,mấy truyện đầu chưa mấy ấn tượng.Mình thực sự thích. khi đọc đến truyện cuối "Cánh đồng bất tận".Lần này cố gắng đọc từng câu chữ,mường  tượng,phân tích...

Cái kết-chính cái kết của tác phẩm làm mình thực sự đổ-1 cái kết đầy cảm

...1 người cha hầu như vô cảm với tuổi thơ của con trẻ trôi dạt trên những cánh đồng đủ mùi và màu nước dần trở lại lại đau xót,kiệt sức hoàn toàn chỉ  trong 1 tư thế trừng phạt với sức lực của 1 thanh niên côn đồ đè nghiến mình nằm sấp,rướn ngước mặt về phía đứa con gái theo bản năng đã kêu tên người khác trước sự bất lực đang bị "luân phiên từng lượt" trong đau đớn,ràn rụa.Âu cũng là số phận,là hậu quả cay đắng nghiệt ngã...

2 nhận xét:

  1. Truyện này đọc hay hả A? Tính đọc mà thấy dày wá nên ngán :D

    Trả lờiXóa
  2. hay wá... cT cũng đang đọc tập truyện này nè... buồn... mà ngột ngạt wá... :(

    Trả lờiXóa

Blogger Template by Clairvo