
.....
Bên hiên mưa phùn giăng nghe như mơ hồ vây kín,
nghe cơn mưa tạt vào nỗi nhớ em đậm sâu
Một mình lạc giữa nỗi nhớ khuất lấp bóng chiều với ký ức mãi trong tim nhớ...
Giữa con đường lá rơi
mình nhìn nhau, chỉ biết nghẹn ngào nói không thành lời
Vạt nắng vô hình như đang sưởi ấm con tim và nụ cười vương trên khoé môi.
....

thơ của thi sĩ HXA hay quá... ^^
Trả lờiXóadạo này buồn nhiều thế nhỉ...
Trả lờiXóa