Thứ Sáu, tháng 4 10, 2009

/Father,into your hands I commend my spirit/




HOLY FRIDAY.

Tệ hại,tệ hại.Có 1 bài,2 năm trời,tập đi tập lại,tập tới tập lui...mà đâu vẫn vào đấy.Thà rằng là bài nào khác,bài yêu thích đấy...Hay.Hay lắm...


Kém cỏi.

Thảm hại.

Chẳng muốn làm gì nữa.Dẹp tập hát,tập đọc Lời Nguyện Giáo Dân ngày mai nữa, ở nhà tự khóc,tự đấm tường ...


Rốt cuộc có cái lý do nào làm mình nản hôm nay,chính xác là khi hát xong bài Đáp Ca.

Rầu ơi là rầu.

Chán ơi là chán.Tự trách bản thân đặc biệt vào hôm nay.Kiểm điểm. 

Giống như năm ngoái có người nhận xét rằng là:Khúc đầu ngang phèo...Khúc sau lên cao tạm thôi.


Năm nay,khúc đầu thấy ghê,khúc sau thấy gớmi...vô vàn lỗi.Trời ạ.Khúc đầu,vào tone ngu,xuống thấp,mà cỡ mình sao xuống tới đó được,đâm ra lưng chừng =>ngang.Mà lúc đó hên ko kéo 1 tone từ lúc đầu,bỏ mic ra nghe tiếng mình,tiếng đàn,tiếng người trước người kế bên kéo lại (may mà kéo hơi bị to)...

Thế đấy,ngu ko đỡ được.

Câu 2,sr không lật giấy,mà thuộc nhưng yếu kém nên ko dám hát,lọt chọt mất mấy chữ để theo kịp tiếng đàn...Hết!

Hát xong :Uhm ,uhm hát vậy là cũng hay zồi. Rồi,hiểu mà.Khỏi nói cũng đủ khờ để hiểu.

Chắc là GO OUT luôn cho rồi.Hát với chả hò.

Tập hát chi cho cố,thất vọng,thất vọng ghê,thất vọng não nề.

Không ngụy biện,đổ lỗi,đổ tội cho ngoại cảnh vì ngoại cảnh khá rồi (mic chuẩn,nhạc đệm,nhạc trưởng...tốt rồi).Tại mình thôi.Ôi cuộc đời ta biết là  ta kém cỏi lâu rồi ...TRỜI ƠI!!!

Chừng nào mới ngậm tan cái ấm ức,


Cái hổ thẹn này nuốt khi nào trôi...


Chỉ là 1 bài hát thôi mà,sao ấm ức, với buồn bã ghê.Thảm.Mất hết cảm hứng làm chuyện khác.Mất cảm hứng đón Phục Sinh.Vùi trong tủi hổ.

Dẫu sao có hôm nay thì thấu hiểu được hồi xưa,có 1 lần chứng kiến...nhưng cũng khác đi rồi,ngta là do ngoại cảnh,còn mình...
It's my fault. 

Dạo này làm việc gì cũng không xong.

Bonus:

Mốt ra đường gặp mấy đứa nhox nó gọi: Ơ,ơ cái anh này hát ca đoàn nè,mà dở ẹc à,năm nào hát cũng như năm nào cũng bể như nhau.

4 nhận xét:

  1. Vậy thì cầu nguyện thêm . Ai mà chả có lúc này kia. Ng ta sợ ko có năng lực, chứ có rồi thì luyện tập thôi . Luyện còn bể, huống hồ ... Khớp , bể show là chuyện nhỏ . Ko đáng để ... như vậy. Nhất là chuyện bỏ wa ko tập hát cho tối thứ 7.
    Té phải đứng dây mà đi, ai lại ngồi khóc giống con nít ?

    Trả lờiXóa
  2. Nửa đêm, đọc, bực .
    Chỉ có câu đầu thôi , làm gì mà hư hết 3 câu .
    Sai thì sửa , sai ko dám sửa thì đáng lên án . Có tập mà tập chưa hết mìh sao đã than! May mà không thêm ng đàn bể nữa
    If there is something sad today,it's because Jesus Christ died for human's sins...not the little thing like yours
    Xoá comment nếu không thích .

    Trả lờiXóa
  3. Thì ra An bùn vì chuyện này hả???
    Ko có gì đâu mà... An thấy ko... cT đọc blog, mọi người chứng kiến, mà đâu có ai nghĩ An lại vì chuyện này mà sụp đến mực dzậy đâu... tức là ko có gì đến nỗi, ko có gì nghiêm trọng hết... đúng ko lào... SAo mà bỏ cả tập hát hả... hư quá... lang thang tự trách mình chắc... trời ạ...
    Chúa bắt con là bít sai thì hãy sửa... lỡ vấp 1 lần rùi thì fải quyết tâm hát hay hơn cho lần sau đúng ko nè... Hát bị gặp vấn đề là chuyện thường mà... ca sĩ còn bị nữa... ko đổ tội ngoại cảnh thì đổ tội cho mình lúc đó đang bị gì đó vậy hehe... thành ra mới thiếu tập trung 1 chút hẻ... hehe...
    Ko tự trách mình nữa nhé... PS rùi fải vui lên nào... nhăn răng ra cười, mà cái lòng cũng fải cười nữa kìa... hiểu chưa...
    Hy vọng PS nhiệm màu sẽ khiến An wên sạch nhé... chỉ giữ lại làm kinh nghiệm thôi... đau thương hãy wa đi nào... yeah yeah... ^^

    Trả lờiXóa
  4. [CMN][Syng][Sắng]lúc 14:57 11 tháng 4, 2009

    Biết sai rùi thì ráng mà đi tập hát đều zô. nghỉ woài.
    Bể vài lần cho nó wen.

    Trả lờiXóa

Blogger Template by Clairvo