
Tự thấy nỗi đau mình quá dài,đâm sâu và rất đau...Hầu như vào thời điểm riêng của mình lúc này,ta thấy ta rất đau,uh thì đau.
Đừng bao giờ nói ta không người thân-Thường thì ta không bao giờ nói câu này,nhưng ý nghĩa ẩn trong nó thì đôi khi.Thế nhưng dạo này,ít nhât là vài năm qua ta cảm nhận được cái ý nghĩa mang tên "người thân",ta phải làm gì đó cho điều này...Ta luôn phải nhắc nhở ta như thế.
Hãy là cú lóe sáng của sao băng hơn là hình dáng được thấy trong gương mỗi ngày hỡi nỗi đau.Vấn đề đặt ra cũng là ý của ta về phần khoảng cách,thời gian rằng nó ở trước mắt ta trước ghi lục lọi ở nơi đâu xa xôi để nhớ lại.Gần,nó đến gần ta,cư ngụ sung sướng trong ta và đôi lúc cười nắc nẻ vang thành tiếng mãnh liệt.Tâm trí ta đôi khi sụp đổ chỉ vì 1 nỗi đau...Vương vấn,phảng phất 1 hương đau đậm mùi.-Đừng bao giờ nhớ nỗi đau quá gần-...
Cứ qua đớn đau nhiều rồi sẽ biết sẽ biết-...Ta đau và ta biết ta đau.Qua mỗi cơn đau,ta thấy ta thật ngu ngốc.Ta cảm nhận cái con nít sau mỗi ngày trở lớn lên...Ai mà chưa cảm thấy 1 lần đau,người đó chẳng bao giờ đứng nổi giữa bao la này.Hết đau đi nỗi đau,để ta coi nó tầm thường như cát bụi sa mạc.
Đã lâu rồi,ta không hề khóc.Sức mạnh của nỗi đau ta vẫn chưa đủ để ta có thể 1 lần khóc thêm.Ta không muốn hao tổn thêm bất cứ giọt nước mắt nào khi chưa thỏa đáng.Ta chỉ khóc vì chính ta,ta không khóc vì 1 ai khác...Xóa đi hết tất cả những nản chí,đạp đổ những thất vọng,ta lại tìm được lối ra trong 1 mê cung đầy thử thách-ta tự an ủi bản thân như thế-Đừng bao giờ khóc khi đang chìm sâu tối đen.
Đừng bao giờ chết lúc ai đứng nhìn-...Ta không làm được,ta đã không còn là ta,mỗi khi nỗi đau được khơi gợi lại.Nó xé toạc ta ra.Chính lúc người đứng nhìn,ta là kẻ ở dưới,nỗi đau ta bị xé toạc dưới sự nhục nhã của bản thân và trên vinh quang của người.
Ta chưa hề kể cho ai về nỗi đau của ta,ai đủ hiểu ta để cảm nhận 1 phần của ta ta đã đủ mãn nguyện nếu đó là lòng chân thành đáng giá.Còn lại,ta căm thù.Dẫu ta có than với cả trời và đất,vết thương ta cũng không thể lành lạnh.Khi ta than là lúc ta đáng trách con người ta vì sự lãng phí.Trừ phi có 1 tiếng lòng thầm gọi nơi nào đó,ta sẽ buông nhẹ 1 lời than...Trả giá...Dẫu ta có đau mịt mùng vẫn không kêu than.
Giữ lại cho những yêu thương,giấu kín cho riêng ta biết .Chỉ vì...Bao giờ thương thì cũng nồng-... ... ...
Tôi đang đàn 1 bản nhạc toàn nốt trầm cho cuộc sống .Ta dừng lại khi Dây đàn ngân một tiếng chùng-phản ánh đời ta.Chùng để nhìn xuống ta thấp kém và không thấy1 ai bên dưới cho sự kiêu căng ,nhìn lên thì bao nhiêu thanh sắc đượm đà,da diết,xán lạn.Chùng xuống,chùng xuống...chùng nhưng đừng vượt giới hạn để đứt lìa đi.Ngủ quên với nỗi buồn ,biết chừng nào thức dậy hỡi niềm vui...Ta lại tin tưởng vào bản nhạc sau với những nốt trung và nhưng nốt cao (âm thầm chỉ cho mình ta hát.)
Đời thật dài như cơn đau-Ta chết ở câu này.Đi phiêu diêu vào lòng những con người khác,bình yên là điều ta chưa từng thấy.Con người đầy những âu lo và những vết thương quá khứ.Ta ấn tượng và sâu sắc ở những nỗi đau người khác,đồng cảm với những nỗi đau thật dài.Ta biết nỗi đau sẽ thế nào,chính vì thế ta sẽ không là nguyên nhân cho bất cứ 1 nỗi đau nào trên bất cứ ai, và ta cố gắng như thế trong khuôn khổ ta điều khiển được cảm xúc...
Bao giờ yên bao giờ yên cho thân nằm xuống/-Ta đã tự hỏi câu này không biết bao lần,rằng khi nào ta được nghỉ ngơi.Đầu trí ta thật nhỏ bé cho những niềm xa xôi ,phiền muộn chiếm giữ.Ta muốn niềm vui,hạnh phúc ở trong đó.Ta muôn trí tuệ,yêu thương và tài năng.Nhưng thực tế,ta đã giành cho nó quá nhiều với những niềm đau,nỗi lo lắng và vài thứ linh tinh phi thực tại khác...Gối câu kinh nằm xuống-Ta ngủ 1 giấc bình yên.Ta muốn thân ta gác trên 1 thứ thảm êm ái,nhẹ nhàng...thỏa mong muốn.
Ta đủ lớn để mong muốn mình bé lại trước khi ta muốn mình mau lớn thêm chút nào nữa Lòng hiền lành như đứa nhỏ và Chẳng lo âu ,ta thong dong ta cười như ngây.
Đừng bao giờ nói với 1 người tham lam hay đang thèm khát mãnh liệt 1 thứ gọi là niềm vui thực sự rằng:Đừng bao giờ tiếc những khi hạnh phúc ngắn. Và tôi là 1 người tham lam vì tôi có 1 tiếng gọi là con người mà.Củ chuối ở cái câu "Tiệc vui bao giờ cũng có lúc phải tàn".Thiệt là nhảm tai,cười khẩy!
Trước đây ta thường vênh mặt tự đắc với những vỏn vẹn tầm thường của thành công(1 bài toán được giải cũng được gọi là thành công nhưng nó khá tầm thường vì ta không nói đến nó là bài toán quá khó hay quá cao siêu...).Tôi đang quăng mục tiêu của mình ở 1 nơi nhìn thấy được nhưng không dễ dàng để chạm.Già trong những suy nghĩ,lạc lõng trong khi câu hỏi đặt ra cho trẻ con chỉ vì thấm lời khuyên:Đừng bao giờ hái trên cây quá gần.Đời chẳng có gì gọi là đơn giản cả.Người ta sẽ không thấy sự trưởng thành ở nơi ta nếu họ không nhận ra những sứt mẻ của thử thách.Lắm lúc ta cũng mâu thuẫn khi trông chờ vào sự may mắn.
Ta đã nói rằng ta phải đặt mình là mục tiêu ở nơi xa xôi hơn,không giống ai cả.Điều kiện cần và đủ là nó không phải 1 giấc mơ .Vì Giấc mơ cũng như mặt trời giếng khơi đó thôi chỉ có thể với và chạm bằng niềm tin.
Đôi khi không cần ai mà gánh nỗi lo nặng vai/Rồi thì bật khóc lúc đêm rừng chẳng lối nào ra/Ta mới giận ta...-Ta thực sự thích đoạn nhấn này,thực sự thích.Ta phải công nhận rằng ta chưa đủ niềm tin vào 1 ai có thể hàn gắn nỗi đau chữa trị vết thương của mình.Câm nín và chịu đựng rồi khóc bên trong khi thấy mọi người đã bỏ đi,đã lãng quên 1 người mà trước kia luôn mong muốn được chia sẻ.Đó không phải là sự quay ngắt thay đổi,mà là la,là ta giận và nhìn lại chính mình...
Lời của Quốc Bảo thật là hay,có lẽ ta chưa đủ lớn ,chưa trải nghiệm như tác giả và thấm từng lời,từng ý.Ta cố gắng hiểu nó theo phương diện của chính ta,khi đó ta mới thấy bài hát hay và ý nghĩa,nếu hiểu theo cách của tác giả ta chỉ khâm phục tác giả rồi thôi mà không cảm thấy hay cho lắm.1 bài hát lưu lại lâu nhất trong ta là bài hát được dán vào 1 niềm đam mê,hay 1 ước mơ-hi vọng,1 nỗi nhớ-kí ức lạc,hay ta cố gắng tìm 1 phần của chính ta .Hay ở chỗ đó.
Có lẽ bài hát vang 1 điều gì đó ở Tình Yêu,ta Yêu đời,yêu bản thân ta...thì ta có thể ngụy biện cho những cảm nhận của ta rồi.Ta mượn lời hát để nói lên 1 phần tâm trạng...Cuối cùng,ta không muốn bát cứ ai đọc qua hiểu rằng,ta đang cố gắng phân tích hay diễn xuôi 1 bài hát tựa như 1 vài đề văn phổ thông trung học.
Nếu bài hát này thay đổi 1 chút ở phần nhạc dạo đầu nhẹ nhàng hơn,thì mình càng thích hơn.
Phát hiện quan điểm của mình:Mình không thích thưởng thức bài nhạc nào có sử dụng tiếng trống,chiêng...
Try it,try it to the limit,guy!
Thôi thì xếp những nỗi đau lại thành những cung bậc thang,rồi đạp manh lên để vượt qua.Từng bước,từng bước lên trên..
HXA.04/05/09
(Có cafe +hoàn cảnh cô độc vào lời nó khác hẳn)

Entry đứa nào viết,nhảm ghê!!! xùy xùy...
Trả lờiXóaTao đọc dc vài dòng thì oải we..but chắc là m ko dzui...thui cố lên, Đời còn dài muh..^^ [Entry đứa nào viết,nhảm ghê!!! xùy xùy..]
Trả lờiXóa