
Blog bliếc gì chán òm,chán òm.Chủ nhân nó cũng ơ hờ như bà paputa nhận xét.
Up 1 bài viết 1 tháng rồi lên cho có vậy.
Tôi viết cho riêng tôi…
| | | VÒNG TAY QUANH LỬA | |
Ngọn lửa cháy trong tôi
Ngọn lửa hát trong anh
Ngọn lửa sưởi ấm lòng ta
HXA
Chúng tôi đã trở về sau hai ngày dự Trại Hè 30/04 và 01/05,trước đó không lâu tôi đã thay mặt tất cả các bạn gửi lời cám ơn to lớn đến ban Tổ chức và kết bằng một nguyện vọng: Hi vọng rằng chúng em sẽ còn những cái hẹn lại lên qua từng năm ,từng năm sau nữa…”.Điều đó chứng minh cho tôi với niềm hào hứng mong muốn có thêm nhiều dịp trại,nhiều dịp vui chơi sau này để được hòa mình vào với thiên nhiên,được co sát,được vui vẻ,được thắt chặt nút dây tình bạn bè-anh em thêm thắm thiết.Trở về nơi khởi hành với một khí thế như còn nguyên lúc ban đầu,ba lô-hành trang trên vai chúng tôi-80 trại sinh ca vang cùng nhau bài ca Chủ đề Trại hè 2009 náo nhiệt cả chốn linh thiêng.Một chút mệt mỏi của hai ngày qua không thấm gì so với sự ấm áp,niềm vui tươi rạo rực và tiêng tiếc khoảng thời gian đẹp đã trôi qua.Cơn mưa buổi chiều hè đã níu kéo chân chúng tôi lại nơi bắt đầu-trạm khởi hành-khuôn viên dòng tu Con Đức Mẹ Phù Hộ.Một vài bạn ngồi lại bên nhau vừa ngắm mưa vừa kể lại kỉ niểm ngày hôm qua-hôm nay lẫn nhau nghe rồi cười nắc nẻ.Một vài người tranh thủ chạy nhanh về ngôi nhà thân yêu của mình để nghỉ ngơi chuẩn bị cho những kế hoạch tiếp theo của một ngày mà hầu hết là đánh một giấc dài lấy lại sức.Một đám vẫy vùng trong đám đất lầy lội ở sân banh do trời mưa.Có vẻ như đó là một trò chơi mới :một đám túm bắt một đứa vào tình thế “không phản kháng nổi” và bãi đáp là đống bùn lầy sân cỏ đầy bùn kia.Thật may mắn là tôi không “được tắm bùn” miễn phí sau bao lần cố gắng chạy thoát.CÒn một đám cả nam lẫn nữ tiếp tục vừa chơi bời vừa giặt bạt và lều vừa sử dụng dưới cơn mưa to mát mẻ (trong đám đó có tôi).Đây có lẽ là cơn mưa hè đầu tiên mà tôi tắm…Mát mẻ,lành lạnh,vui vui!!!
Đêm qua,chúng tôi đã được ngọn lửa hun nóng lại niềm đam mê,niềm hy vọng,được thư giãn và thoải mái hơn trước khi kì thi Học kỳ hai đối với các bạn học sinh-sinh viên bình thường,Kì thi Tốt Nghiệp và Đại học cho các bạn cuối cấp.
Đêm qua,hai tay tôi nắm hai tay bạn,hai tay bạn thì một tay nắm lấy tôi và một người khác nữa,cứ thế cứ thế cho đến khi thành một vòng tròn nối kết 80 trại sinh-80 con-người-trẻ và điểm trung tâm là một ngọn lửa hồng đỏ hừng hực rực rỡ trong màn đêm tối đen mịt mùng bao phủ.Tôi cảm thấy ấm nồng lắm khoảnh khắc này,giây phút bên anh-chị linh hoạt viên ca hát và chơi trò chơi sinh hoạt mà lâu lắm rồi một thời gian chúng tôi mới được tạo điều kiện để tham gia.Tất nhiên chẳng có nhiều bạn bỏ qua cơ hội này và nếu có ai bỏ lỡ nó thì đó quả thật là một sự đáng tiếc to lớn.Màn đêm trải dài một màu đen tối tăm và rộng khắp,tiết trời se se lạnh vào ban đêm không đủ mạnh để cản trở chúng tôi dừng lại ,không những thế chúng tôi còn cảm thấy nóng dần lên với các trò vui chơi,nắm tay chạy vòng vòng quanh ngọn lửa bên tiếng nhạc ,tiếng tình-bạn,tình yêu thương của anh-em.Bảy tổ với bảy tiết mục ca hát,biểu diễn,tấu hài trong phần lửa trại với nhiều trò chơi sinh hoạt nho nhỏ.Vui nhất là có cả múa lửa nữa chứ không hẳn chỉ là một từ “châm biếm” của “teenagers”… Nếu tôi nhớ không lầm thì đó là tiết mục Vũ Điệu Hoang Dã.Ngọn lửa đoàn kết mười mấy thành viên trong mỗi tổ,bảy tổ trưởng với tất cả quản lý viên và tất cả hòa chung là một.Trước đó chúng tôi đã hoàn thành các trò chơi lớn nhỏ với nhiều mật thư từ khó đến dễ và chìa khóa ẩn sâu bên trong ,tiếng cười vang vang khắp cả khuôn viên trại Martino . Dường như chúng tôi đã bỏ lại tất cả lo âu,phiền muộn đằng sau lưng,chỉ nghĩ về ngày hôm nay và cả nửa buổi cho hôm sau làm sao để chiến thắng,làm sao để hoàn thành tốt nhiệm vụ ở mảnh đất toàn cây xanh tươi,ban ngày rạo rực,rôm rả tiếng ve sầu đua nhau khoe sức sống.Vùng đất khá rộng mà tôi không thể ước lượng được bao nhiêu ha.Có một cây cầu xi-măng được sơn trắng để đi qua khu dành cho các hội-đoàn và một cây cầu sắt bắc ngang qua một con suối nhỏ để ra cổng sau.Cả hai cây cầu chúng tôi đều có nhiệm vụ quan trọng cần phải hoàn thành để qua trạm.Ở Martino,chúng tôi chiến thắng nỗi sợ hãi khi qua trạm leo lên cây và thả mình qua bên kia bờ bằng cáp treo khá mạo hiểm và lý th-một trò chơi mới chỉ có ở năm nay.Từ dưới đất đu dây cáp có thắt an toàn quanh bụng treo lủng lẳng ở không trung để “năn nỉ” lấy mật thư từ một trạm viên khó tính.Vượt qua một đầm lầy với một tấm ván và một bờ vai hay cái nắm tay níu một người bạn trong tổ,một ao sen mát mẻ được lội qua,hay chăng bị bịt mắt mà trượt bò trên xà bông, rồi bị phủ trắng toàn thân bằng bột mỳ.Một trạm có luật đặt ra cho chúng tôi là phải kết rồng-kết rết di chuyển bằng mông cùng tiếng ca” lảnh lót “của toàn tổ để vượt địa hình khó,khấp khuỷu mà không bị tách rời,đứt đoạn các thành viên …Những thử thách được các trạm trưởng đưa ra chỉ còn lại kết quả là nụ cười của chúng tôi.Điểm số vượt trạm bao nhiêu hoàn toàn không là vấn đề rất lớn.Rất vui,rất hào hứng và cũng rất nhớ đời đó là cảm xúc sau cùng.
Tôi thích khoảnh khắc đại diện bảy tổ và một anh mặc đồ tự chế bằng bất cứ cái gì có thể làm để diễn tả người cổ xưa múa tự do dưới khung cảnh đêm chỉ được thắp sáng bằng hai ngọn đuốc nhỏ trên tay hai trưởng-phó trại.Tôi thích cái nhạc nền vừa hiện thực vừa lịch sử ,vừa trầm hùng vừa lạ với tiếng trống chiêng khi chuẩn bị làm nghi thức bắt đầu thắp lửa với bài diễn văn nguồn gốc của ngọn lửa khai trí con người.Tôi thích các điệu vũ được múa bởi các đại diện trong trang phục lá cây với các tiếng tung hô,vái lạy giống kiểu các bộ tộc cầu thần linh vào những ngày lễ hội.Vui nhất là lúc ngọn lửa sáng rực rỡ lên cao thật cao.Tuyệt!Ngọn lửa là tâm điểm ấn tượng sâu sắc nhất trong đêm và trang điểm cho nó là một vòng tay rộng thân thương bên ngoài ,hay ngọn lửa mới là vật trang trí cho mấy mươi đôi tay được kết nối lại với nhau tôi cũng không có chính xác câu trả lời.Tôi chỉ biết nó là một hình ảnh đậm đà và tình cảm nhất.Bức ảnh mộc mạc được trạm trổ,thêu vẽ bởi nét lắc lư ngọn lửa,những bước chân,cử điệu đôi tay đơn giản mà khó phai.Bức tranh không nhiều nhiều màu nhưng trộn lẫn nhiều âm thanh :tiếng cười,tiếng vỗ tay,tiếng dậm chân,chạy,tiếng hô hoán điều hành trại ….tiếng răng rắc của những cây gỗ đang đốt tạo thành ngọn lửa.Đặc biệt tôi cảm nhận được âm thanh nhỏ xuất phát từ sâu thẳm trái tim đang vui của tất cả mọi người.Dẫu chăng một lát nữa thôi,ngọn lửa sẽ tàn đi ,nhưng trong tâm trí mọi người ắt hẳn phải lâu lắm nó mới tàn rụi thành tro-nó sẽ tồn tại.Chúng tôi cùng nhau nhảy,hò hét và chiêm ngưỡng ngọn lửa trại kiêu hãnh.Đỏ rực những tàn rửa bay từ ngọn lửa trung tâm lên bầu trời đêm cũng là một hình ảnh thú vị.Có vẻ vì hình ảnh ngọn lửa đó quá đẹp mà những khao khát,hoài bão cuộc sống cũng từ đó mà hiện ra trong đầu một cách mãnh liệt và ào ạt .Ngọn lửa tiếp bước ,ngọn lửa yêu thương,lửa trại 2009 hoặc chăng 1 cái tên nào khác đẹp hơn để đặt cho nó-ngọn lửa trung điểm một đường kính vòng tròn? Không!Nó không có tên chung cho tất cả mà nó chỉ có tên riêng biệt ở trong tâm trí mỗi con-người-trẻ tham dự ngày hôm nay-vào phút giây này…
Tôi yêu cả giây phút phải chùng lòng xuống trong vòng tay ,thinh lặng ngẫm suy lại quãng thời gian đã qua đi,mải trôi theo những kí ức quá khứ,những ước mơ,kế hoạch đã vạch định ở tương lại trong tiếng nhạc nhẹ …Này bạn hỡi hãy thắp sáng lên,thắp sáng lên con tim nồng nàn…Này bạn hỡi hãy thắp sáng lên ngọn lửa yêu thương…khi ngọn lửa giữa mọi người chuẩn bị tàn rụi.Trong giây phút đó,tôi nghĩ và chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã thắp sáng được ngọn lửa ấy,ngọn lửa linh thiêng ấy sẽ mãi cháy và mãi sáng chứ không như ngọn lửa hiện diện trước mắt chóng tàn kia.Tôi lại nhớ lại bài hát sinh hoạt trại khi giờ đây ngồi một mình:Thổi lửa lên xua tan đêm đen,thổi lửa lên nối vòng tay lớn… Thì tôi cần vòng tay-một vòng tay lớn đủ để ấm áp,đủ để ôm trọn lấy trái tim tôi,ừh thì là tôi đang cần “thổi một ngọn lửa” để “xua tan đêm đen” đang vây quanh bản thân héo mòn này .Vì thế mà tôi nhớ bản nhạc này.Tôi nhớ da diết vòng tay quanh lửa đã ở quá khứ.
Đêm trại đã qua rồi.Thời gian cứ dần mòn qua theo năm tháng dài ngoằng ngoẵng,chúng ta lại càng lớn lên với từng bước vội vàng lướt qua nhau, cả cái chạm mặt cũng không kịp.Vì thế tôi yêu cái khoảnh khắc trại hè.Chúng tôi lưu giữ lại những tấm hình được chụp bất chợt,được tạo dáng để cười,lưu giữ hộ những kỉ niệm đẹp đóng "mác" thời gian…để nhớ về ngày hôm qua ,nhìn lại ngày hôm nay và để tiếp bước ngày tương lai xa xăm,xa xăm...
Thế thôi một vòng tay quanh lửa…..

cuối cùng cũng post rùi này...
Trả lờiXóamừng quá hum nay nó ko gọi mình là Đ như mọi lần...
Trả lờiXóalâu quá ko thấy An cứ 1 2 ngày lại viết 1 bài blog u ám... thấy hình như ai rời dc blog cũng hay đó... bỏ qua dc... quên dc... nhắm mắt dc... dù ko hoàn toàn thế đâu nhưg nhẹ nhàng hơn ngày xưa... đúng ko...
Trả lờiXóa