Thứ Ba, tháng 10 06, 2009

Piano và tôi.


Tôi viết cho riêng tôi, một phần viết riêng cho sự nhớ nhung và còn lại viết riêng cho tiếng đàn…

Làm quen với những giấc ngủ gần kề bình minh đến mức thân thiết rồi,nay bỗng đột ngột tự ép buộc bản thân phải thay đổi giờ giấc một cách hợp lý và khoa học .Kết quả gặt được là “không có kết quả” hoặc “ngựa quen đường cũ”.Mắt vẫn thức thao ráo dù cho bên tai 2 điệu nhạc hòa tấu êm dịu dùng để ru ngủ.Tôi đã đếm đến con số hàng ngàn của tiếng giây đồng hồ trong đêm khuya tĩnh mịch,hàng trăm hình ảnh con cừu nhỏ nhảy qua sào.Không thành công với những chú cừu trắng,tôi chuyển qua cừu đen cứ mỗi lần đến con số hàng trăm lại quay lại con số ban đầu,trằn trọc 1 giấc mệt mỏi ,chẳng lành…Trần nhà hôm nay đen quá!

Tôi thích bản nhạc hòa tấu với piano trong bài Yesterday hay Memory của Richard Clayderman nhẹ nhàng và da diết sâu lắng.Có lẽ vì quan tâm đến điệu nhạc mà hoài vẫn không chìm vào giấc ngủ.Tôi tưởng tượng đến dáng vẻ của Richard chắc hẳn ông ta phải rất điển trai,cao lớn và đặc biệt 10 ngón tay mềm mại điêu luyện.Với tâm niệm của tôi,piano thuộc hàng quí tộc,vì thế người chơi piano thuộc loại hàng giàu có,ăn mặc đẹp và thật phong cách.Tôi cũng thích piano,nhưng theo đuổi nó thì không vì những lý do cá nhân.Tôi biết một số người chơi piano nhưng không giống như những gì trí tưởng tượng tôi diễn đạt.Cả thảy 5 người tôi quen đều là người “có da có thịt” cả,chắc hẳn “mập thì mới chơi đàn hay được”-tôi nghĩ thế.

Piano?
Đó là lần đầu tiên tôi được tận mắt chứng kiến loại đàn này cách đây không lâu,vào khoảng năm lớp 11.Đó mới chứng minh cho sự thật bản chất nhà quê của chính tôi.Tôi nhớ không lầm thì 1 cây đàn ở dòng Đa Minh nơi chúng tôi đến để tĩnh tâm cầu nguyện trước khi dự lễ Bổn Mạng Ca đoàn Thiếu Nhi chúng tôi.Mộc mạc và có dấu tích của năm tháng trên cây đàn ở đó.Sau đó là 2 cây đàn còn lại ở nhà 2 người bạn được che phủ và chăm sóc rất cẩn thận.Tôi cũng đơ cơ mặt,đờ cơ trí khi biết được giá trị của cây đàn lên tới hàng chục triệu - 1 con số tôi biết tôi sẽ không giờ được sở hữu 1 cây đàn piano để trang trí thêm vẻ nghệ thuật cho ngôi nhà nhỏ và lâu lâu leo lên ghế ngồi chơi 1 vài bản nhảm nhí giải khuây.Thời gian trước đây,hoàn toàn tôi không chú ý gì đến những màn trình diễn piano trên ti-vi và nếu trong 1 chuỗi những tiết mục văn nghệ xâu lại thành 1 chương trình có tiết mục độc tấu thì tôi chỉ hi vọng đồng hồ quay nhanh thêm vài phút để đến màn trình diễn kế tiếp.
Tôi không quan tâm đến piano và các thể loại đàn khác thuộc dạng piano cho đến khi tôi tập hát.Tôi là đứa luôn hát sai nhịp , bắt sai từ nốt đầu tiên rồi hay bị hạ cung khi hát .Bắt đầu tập hát là khi tôi nhận ra tiếng đàn đệm mới thật sự quan trọng làm sao.Một ngày tập hát mà thiếu tiếng đàn mới buồn chán và tẻ nhạt thế nào.Một ngày tập hát thiếu tiếng đàn là thiếu khí thế,thiếu mất sự hăng hái,nhiệt tình.

…Từ đó tôi bắt đầu ngưỡng mộ đàn sĩ - 1 tài năng được đào tạo.Một vài lần,tôi tưởng tượng mình mặc áo đuôi tôm,sang trọng và đầy nghệ thuật lả lượt 10 ngón tay trên phím đàn với nốt trầm ,bổng như là 1 thiên tài âm nhạc chơi được những bài có những hợp âm thuộc hạng siêu sao ở 1 nhà hát thuộc tầm cỡ quốc tế và chỉ chơi cho những người sở hữu đôi tai biết cảm thụ thế nào là âm nhạc … Rồi thì viển vông giấc mộng ấy tan tành khi nghĩ đến chặng đường để đi tới nó,hầu hết bạn bè đang chơi đều là những đứa thâm niên trên 10 năm.Đó là một khoảng thời gian không ngắn một chút nào.

Có 1 cơ hội đặc biệt để thử với phím đàn , tôi được 1 người bạn đặc biệt dạy piano (free đàng hoàng – dạy để lấy kinh nghiệm.Người đó là người tôi khá tự hào khi làm bạn vì tài năng và sự khiêm tốn - 1 sinh viên nhạc viện TP HCM.Tôi học không nhanh,nắm bắt không lẹ nhiều lần mất tập trung,tư thế và cách để tay qua vài tuần vẫn sai hoàn sai.”Phải ngồi thẳng lưng như vầy”…Ngồi 1 lúc cảm thấy mỏi lại trùng cơ lưng:”Tao để cây bút chì sau lưng mày,khom lưng xuống nó chích ráng chịu…Tay để giống tao vầy nè!…Ủa?Sao đánh một hồi lại trở về tư thế sai ban đầu vậy trời?Sao tay kia để được tay này lại không vậy?Học trò gì nói hoài không nghe???”-1 giờ học trong những giờ học relax mà cũng có phần căng thẳng.Rồi thì tôi biết rằng để chơi 1 bản classic thì không phải là 1 điều dễ dàng ,nó phải trải qua nhiều giai đoạn để hoàn chỉnh.”Do re mi fa sol la si do si la sol fa mi ra do…Sai rồi,đánh lại đi chừng nào được thì thôi…”Tôi thì chỉ mới thuộc hàng thiếu nhi vỡ lòng thì đã bỏ dở dang,nhưng như thế cũng đủ để thêm yêu mến và ngưỡng mộ người đàn sĩ.Cảnh 1 người đệm piano 1 người đứng dựa đàn hát cũng thật đáng để nghĩ tới . Tôi thích những nốt nhạc với những giai điệu bài hát được phát ra từ những đôi tay tinh tế tình cảm.

Tiếp tục với bài học đàn luyện ngón.Người khác thì phải nhìn vào nốt để đàn,tôi thì cứ nhìn mấy con số 1 2 3 4 5 tượng trưng cho số thứ tự các ngón tay mà chơi.”Mày đểu quá,không được nhìn số,phải nhìn nốt.Vừa đàn vừa hát nốt đi.” Cô cô gì dạy học sinh toàn nói mày tao !!! Do Re mi la sol 1 2 3 4 5…Học 1 nửa,1 nửa thời gian để tán chuyện…từ chuyện này qua chuyện kia đến chuyện nọ rồi đến giờ nghỉ.Thời gian học cũng gần 2 h đồng hồ trôi qua mỗi ngày.


...(bài này viết lâu lắm rồi nhưng post đến đây thì dừng lại)...

2 nhận xét:

  1. Bài viết rất hay, tks bạn nhé.
    Mình bán khăn phủ đàn piano hàng đặt may giá rẻ cạnh tranh.
    Liên hệ tư vấn và mua hàng: Mrs.Huệ-0938.813.906

    Trả lờiXóa

Blogger Template by Clairvo